Phụ nữ ngoại tình - Đàn ông chúng ta cần nhìn lại!

(Suy niệm Lễ Thăng Thiên)
Khi con người chỉ biết nhìn xuống...
Người phụ nữ có biệt danh là 'bà Năm khòm' đã trở thành nhân vật quá quen thuộc đối với những ai hay lui tới công viên của thành phố nầy. Đã lâu lắm rồi, từ sáng tới chiều, ngày nầy qua ngày khác, người ta thấy bà lầm lũi cúi gập người xuống để tìm nhặt những đồng tiền xu mà khách nhàn du đánh rơi đâu đó trong công viên. Hình như nghề nầy đem lại cho bà nguồn thu nhập tương đối khá, nên ngày nào bà cũng khom người xuống và căng mắt tìm kiếm miệt mài như con kiến cần cù chăm chỉ nhất.

Dõi theo bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thánh Lễ khai mạc sứ vụ Phêrô ( lúc 9 giờ 30 phút sáng ngày 19/3/2013- cũng là ngày lễ trọng Kính Thánh Cả Giuse- tại Quảng Trường Thánh Phêrô), tôi thấy cặp từ ngữ kép "gìn giữ" với "giữ gìn" được Ngài dùng đi dùng lại mãi. Ngài dùng có tới 25 lần, trong khi toàn bài giảng đâu có dài ( tôi đọc chỉ 8 phút là hết)mà ý nghĩa thì thật vô cùng nhờ ở cặp từ ngữ kép nầy( tôi gọi là từ ngữ kép vì khi tách ra, tự mỗi chữ vẫn gói tròn được ý nghĩa của nó, tỷ như trong truyện Kiều: "Gìn vàng giữ ngọc cho hay. Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời" là Kim Trọng dặn dò Thuý Kiều giữ gìn sức khoẻ, lời thề hứa để chàng an lòng về quê thọ tang chú ruột vì thọ tang chắc phải 3 năm sao đấy).

Có phải hoa nghĩa trang là những cánh hoa nói về niềm thương nhớ? Có cánh hoa của người sống ở nghĩa trang trước mộ bia người chết, nhưng là để lấy lòng người sống. Có cánh hoa xã giao như vậy thì cũng có những cánh hoa ân tình của người sống gởi người ra đi rất đỗi chân thành yêu mến. Những cánh hoa đó là cánh hoa nhớ thương.

Trọng kính cha sở kính mến của chúng con.
Trước hết, anh chị em chúc con xin hân hoan chúc mừng 45 năm Linh mục của cha!
Kính thưa cha,
Mỗi độ tiết trời sắp vào hạ, trăm hoa đua nở, cũng là thời gian Chúa thương ban cho mọi người chúng con quy tụ hành hương về bên Mẹ, mừng kính Mẹ, bởi Mẹ là cánh hoa tuyệt mỹ nhất trong vườn hoa ngát hương muôn sắc của Thiên Chúa.

Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng! Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù! Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù! Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần - ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần! Tôi kể bạn nghe nhé!

Lời mời gọi nên thánh được nhắc đi nhắc lại nhiều lần như ta đọc thấy trong Kinh Thánh Tân và Cựu Ước.
Thật vậy,Trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã nói với dân Do Thái như sau:
Với danh nghĩa là Đấng Thánh
ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng đã thề rằng….( A-môt 4: 2)

A.T. cùng Bố Thông trong một chuyến đi chơi
A.T. là một trong 3 trẻ lớn nhất Nhà OBV. Em đã từng từ chối về Nhà OBV vì em sợ khi ở trong ngôi nhà đó quá khứ sẽ ám ảnh mãi. Đây là cảm nhận của em sau 1 tháng cùng sống, cùng chia sẻ với các chị em trong Nhà OBV.
Trước đây khi chú K. muốn đưa con về nhà mình, con đã không chịu, chỉ vì con không muốn rời xa gia đình, con không muốn mình bị tách biệt, không muốn mình bị đặt vào một hoàn cảnh khác, vì sẽ làm con quay lại với quá khứ, hơn nữa con không muốn nhận quá nhiều sự bảo bọc của người khác....đó là những suy nghĩ của con khi đó.
Cho đến khi gặp các em qua nhiều lần sinh hoạt vui chơi, suy nghĩ của con dần dần thay đổi, con dần nhận ra sự giúp đỡ, bảo bọc của Bố, Mẹ, Dì và các cô các chú, không đơn giản là sự hỗ trợ thông thường...
Từ khi con vào nhà mình ở, thì suy nghĩ của con dường như đã thay đổi hẳn. Tình cảm Bố và mọi người không chỉ đơn thuần là muốn cứu giúp những nạn nhân như chúng con thoát khỏi sự hành hạ về thể xác lẫn tinh thần, bao la hơn nó còn là tình yêu thương của một người Bố, không sinh ra đứa con nào nhưng lại mong muốn tất cả có một cuộc sống tốt đẹp hơn để trở thành người con gái như bao người con gái khác. Bố mong muốn mỗi đứa có một tương lai và cuộc đời do bản thân quyết định chứ không phải ai khác. Và ở đây, con cảm nhận được Bố và mọi người đang thực hiện điều đó, chúng con có cuộc sống mới đầy đủ hơn, không chỉ tình yêu thương bao la hơn cả ruột thịt, Bố đang tạo cho chúng con một tương lai tốt đẹp.
Khi nhận được sự hỗ trợ học phí từ Bố, con biết mình đã là một thành viên của Đại Gia Đình OBV. Nhưng chưa bao giờ con ngủ với nhà mình một đêm. Bây giờ về nhà mình ở, có nhiều thứ thật sự con phải tập làm quen để thích nghi. Trước đây, chỉ trừ những ngày đi học buổi sáng con mới phải dậy lúc 5g30, vì đi làm về khuya nên chưa bao giờ ngủ trước 12g đêm. Nhưng hôm nay con phải tập ngủ lúc 9g30 tối và 5g sáng thức dậy. Những ngày đầu chưa quen, con rất buồn ngủ, sáng thì lạnh nên lười dậy, nhưng dần rồi cũng quen giấc. Khi trở về nhà, dù ngủ trễ nhưng con vẫn giật mình thức dậy lúc 5g. Ăn uống đủ ba bữa, không ăn vặt, thấy cơ thể con cũng khỏe mạnh hơn nhiều.
Vì không có em út nên khi được vui chơi gần gũi với các em con thật sự rất thích, cảm giác lần đầu tiên được làm chị của nhiều đứa em như thế, lại còn là em gái, cực kỳ thú vị, con thấy hạnh phúc vì điều đó.
Hồi đó con luôn nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian, cùng với quá khứ. Nhà mình vẫn còn nhiều em rất nhỏ, các em còn cả một tương lai phía trước, vậy mà.....Tuy bằng tuổi nhau, nhưng H.Y luôn gọi con là chị, H.Y nói vì trông chị lớn hơn em, em còn ngây dại lắm. Ấy thế mà mỗi lần nghe em tâm sự, con không thể làm gì được, chỉ biết nói hết tất cả những suy nghĩ của mình, mong muốn có thể giúp một cái gì đó cho em, lòng đau nhói, một cảm giác khó tả vô cùng, dặn lòng là sẽ cứng rắn để em mạnh mẽ hơn nhưng lại không kềm được nước mắt.... Con mới biết con vẫn còn nhiều may mắn hơn các em, bản thân là chị lớn trong nhà mà sao con thấy mình vô dụng quá. Có những tâm sự, chuyện vui chuyện buồn trên lớp, chỗ làm...các em chia sẻ với con, trong lòng muốn giúp các em lắm, nhưng con chỉ biết nói nhiều thật nhiều, chọc ghẹo vui đùa để các em luôn nở nụ cười. Chưa bao giờ con lại thích nhìn người khác cười như lúc này, đặc biệt là các em, đứa nào cũng có một nụ cười rất xinh.
Ước gì con có thể có thêm sức mạnh để góp phần giúp đỡ bảo vệ các em, nhưng con sẽ cố gắng thực hiện mong ước của mình để nụ cười luôn nở trên môi các em. Nước mắt! Nếu có thì chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc.
A.T.
=================
Nguồn: Onebodyvillage
Xem thêm bài về em: Phần thưởng cho sự cố gắng

Người đời vẫn thường nói: "Trẻ con sống cho hiện tại, thanh niên sống cho tương lai, và người già sống cho quá khứ." Năm nay tôi không còn là thanh niên nữa, và cũng chưa hẳn đã già, nhưng tôi đang "chết" vì quá khứ!

On Friday Jun 14, 2013 at Paracel Seafood Restaurant in Orange County, CA, Hội Bác Ái Truyền Giáo Phanxicô Xavier organized an Awareness and Fundraising event on behalf of One Body Village, to help paying for our first ever bought property.