One Body Village | Nhịp Cầu Hạnh Phúc | Email:chathong@hayyeuthuongnhau.org         
  • Home
  • Bài Giảng
      • Hướng Lòng Về Thượng Giới

        ascension

        (Suy niệm Lễ Thăng Thiên)

        Khi con người chỉ biết nhìn xuống...

        Người phụ nữ có biệt danh là 'bà Năm khòm' đã trở thành nhân vật quá quen thuộc đối với những ai hay lui tới công viên của thành phố nầy. Đã lâu lắm rồi, từ sáng tới chiều, ngày nầy qua ngày khác, người ta thấy bà lầm lũi cúi gập người xuống để tìm nhặt những đồng tiền xu mà khách nhàn du đánh rơi đâu đó trong công viên. Hình như nghề nầy đem lại cho bà nguồn thu nhập tương đối khá, nên ngày nào bà cũng khom người xuống và căng mắt tìm kiếm miệt mài như con kiến cần cù chăm chỉ nhất.

  • Của Ăn Linh Hồn
      • Người Mẫu

        MotherMary

        "Cô khách học trò" tôi vốn thương mến lắm đã bẵng đi hơn một năm không gặp. Mừng thay đầu tháng Ba năm 2013 nầy, tôi lại được thấy cô bước vô tiệm mình với đôi con mắt vốn dĩ biết cười của cô, kèm với đôi môi cô xinh xắn nhoẻn nụ cười chào.

  • Tình Yêu & Gia Đình
      • Cánh Hoa Thương Nhớ

        HoaDai

        Có phải hoa nghĩa trang là những cánh hoa nói về niềm thương nhớ? Có cánh hoa của người sống ở nghĩa trang trước mộ bia người chết, nhưng là để lấy lòng người sống. Có cánh hoa xã giao như vậy thì cũng có những cánh hoa ân tình của người sống gởi người ra đi rất đỗi chân thành yêu mến. Những cánh hoa đó là cánh hoa nhớ thương.

  • Nhật Ký
      • Mừng Linh Mục FX. Đinh Trọng Tự Nhân Dịp 45 Năm Linh Mục 14/5/1968 - 14/5-2013

        LmDinhTrongDu

        Trọng kính cha sở kính mến của chúng con.

        Trước hết, anh chị em chúc con xin hân hoan chúc mừng 45 năm Linh mục của cha!

        Kính thưa cha,

        Mỗi độ tiết trời sắp vào hạ, trăm hoa đua nở, cũng là thời gian Chúa thương ban cho mọi người chúng con quy tụ hành hương về bên Mẹ, mừng kính Mẹ, bởi Mẹ là cánh hoa tuyệt mỹ nhất trong vườn hoa ngát hương muôn sắc của Thiên Chúa.

  • Chuyện Có Thật
      • Vẫn Còn Đẹp Lắm

        xuanvacha2

        Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng!  Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù!  Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù!  Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần - ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần!  Tôi kể bạn nghe nhé!

  • Giáo Lý
      • Đức Tin Là Gì và Phải Sống Đức Tin Như Thế Nào?

        faith-is

        Hỏi : nhân Năm Đức Tin sắp mở ra trong Giáo Hội, xin cha giải thích tầm quan trọng của đức tin trong đời sống Kitô-Giáo..

        Trả lời :

        Đức tin là một trong ba nhân đức đối thần hay thần học ( Theological Virtue) nhờ đó chúng ta nhận biết và tin có Thiên Chúa là Cha, Đấng tạo dựng muôn loài muôn vật trong đó có con người," được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa" ( St 1: 27)

  • Từ Thiện
      • Sang Một Trang Mới - Nước Mắt Nếu Có Thì Chỉ Là Những Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc

        AT

        A.T. cùng Bố Thông trong một chuyến đi chơi

        A.T. là một trong 3 trẻ lớn nhất Nhà OBV. Em đã từng từ chối về Nhà OBV vì em sợ khi ở trong ngôi nhà đó quá khứ sẽ ám ảnh mãi. Đây là cảm nhận của em sau 1 tháng cùng sống, cùng chia sẻ với các chị em trong Nhà OBV.

        Trước đây khi chú K. muốn đưa con về nhà mình, con đã không chịu, chỉ vì con không muốn rời xa gia đình, con không muốn mình bị tách biệt, không muốn mình bị đặt vào một hoàn cảnh khác, vì sẽ làm con quay lại với quá khứ, hơn nữa con không muốn nhận quá nhiều sự bảo bọc của người khác....đó là những suy nghĩ của con khi đó.

        Cho đến khi gặp các em qua nhiều lần sinh hoạt vui chơi, suy nghĩ của con dần dần thay đổi, con dần nhận ra sự giúp đỡ, bảo bọc của Bố, Mẹ, Dì và các cô các chú, không đơn giản là sự hỗ trợ thông thường...

        Từ khi con vào nhà mình ở, thì suy nghĩ của con dường như đã thay đổi hẳn. Tình cảm Bố và mọi người không chỉ đơn thuần là muốn cứu giúp những nạn nhân như chúng con thoát khỏi sự hành hạ về thể xác lẫn tinh thần, bao la hơn nó còn là tình yêu thương của một người Bố, không sinh ra đứa con nào nhưng lại mong muốn tất cả có một cuộc sống tốt đẹp hơn để trở thành người con gái như bao người con gái khác. Bố mong muốn mỗi đứa có một tương lai và cuộc đời do bản thân quyết định chứ không phải ai khác. Và ở đây, con cảm nhận được Bố và mọi người đang thực hiện điều đó, chúng con có cuộc sống mới đầy đủ hơn, không chỉ tình yêu thương bao la hơn cả ruột thịt, Bố đang tạo cho chúng con một tương lai tốt đẹp.

        Khi nhận được sự hỗ trợ học phí từ Bố, con biết mình đã là một thành viên của Đại Gia Đình OBV. Nhưng chưa bao giờ con ngủ với nhà mình một đêm. Bây giờ về nhà mình ở, có nhiều thứ thật sự con phải tập làm quen để thích nghi. Trước đây, chỉ trừ những ngày đi học buổi sáng con mới phải dậy lúc 5g30, vì đi làm về khuya nên chưa bao giờ ngủ trước 12g đêm. Nhưng hôm nay con phải tập ngủ lúc 9g30 tối và 5g sáng thức dậy. Những ngày đầu chưa quen, con rất buồn ngủ, sáng thì lạnh nên lười dậy, nhưng dần rồi cũng quen giấc. Khi trở về nhà, dù ngủ trễ nhưng con vẫn giật mình thức dậy lúc 5g. Ăn uống đủ ba bữa, không ăn vặt, thấy cơ thể con cũng khỏe mạnh hơn nhiều.

        Vì không có em út nên khi được vui chơi gần gũi với các em con thật sự rất thích, cảm giác lần đầu tiên được làm chị của nhiều đứa em như thế, lại còn là em gái, cực kỳ thú vị, con thấy hạnh phúc vì điều đó.

        Hồi đó con luôn nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian, cùng với quá khứ. Nhà mình vẫn còn nhiều em rất nhỏ, các em còn cả một tương lai phía trước, vậy mà.....Tuy bằng tuổi nhau, nhưng H.Y luôn gọi con là chị, H.Y nói vì trông chị lớn hơn em, em còn ngây dại lắm. Ấy thế mà mỗi lần nghe em tâm sự, con không thể làm gì được, chỉ biết nói hết tất cả những suy nghĩ của mình, mong muốn có thể giúp một cái gì đó cho em, lòng đau nhói, một cảm giác khó tả vô cùng, dặn lòng là sẽ cứng rắn để em mạnh mẽ hơn nhưng lại không kềm được nước mắt.... Con mới biết con vẫn còn nhiều may mắn hơn các em, bản thân là chị lớn trong nhà mà sao con thấy mình vô dụng quá. Có những tâm sự, chuyện vui chuyện buồn trên lớp, chỗ làm...các em chia sẻ với con, trong lòng muốn giúp các em lắm, nhưng con chỉ biết nói nhiều thật nhiều, chọc ghẹo vui đùa để các em luôn nở nụ cười. Chưa bao giờ con lại thích nhìn người khác cười như lúc này, đặc biệt là các em, đứa nào cũng có một nụ cười rất xinh.

        Ước gì con có thể có thêm sức mạnh để góp phần giúp đỡ bảo vệ các em, nhưng con sẽ cố gắng thực hiện mong ước của mình để nụ cười luôn nở trên môi các em. Nước mắt! Nếu có thì chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc.

        A.T.

        =================

        Nguồn: Onebodyvillage

        Xem thêm bài về em: Phần thưởng cho sự cố gắng

  • Thơ Văn
      • Cuộc Hẹn Đêm Giao Thừa

        sweethearts

        Người đời vẫn thường nói: "Trẻ con sống cho hiện tại, thanh niên sống cho tương lai, và người già sống cho quá khứ." Năm nay tôi không còn là thanh niên nữa, và cũng chưa hẳn đã già, nhưng tôi đang "chết" vì quá khứ!

  • English

Wednesday, May 22nd

22 Jan 2011

Chuyện bên ….lề Bế Mạc Năm Thánh! (phần 2)

DucMeLaVangSau khi phiên bản … thế hệ thứ 1 (1st generation - xin nhấn vào đây để xem) được trình làng – tôi nhận được khá nhiều phản hồi mong được đọc tiếp phiên bản thế hệ thứ 2 (Cứ y như là chờ đợi apple – quả táo với các phiên bản mới thế!!!)Tôi hứa sẽ cố gắng viết khi có thời gian và cái lưng cho phép ..ngồi viết!

Và hôm nay ngày 12 tháng 1 năm 2011 tôi thức dậy lúc 4:00 sáng để cho ra phiên bản thứ 2 đây!

À, ngày này 35 năm trước mẹ tôi đang đau đớn để hôm sau… sinh tôi! Hôm nay 35 năm sau, mẹ vẫn còn đau và bệnh hơn thế nữa –Những cơn ho của 35 năm trước vẫn tiếp diễn đến hôm nay! Bác sĩ không tìm ra nguyên nhân, nhưng những cơn ho đó có thể làm cho mẹ ngất bất cứ lúc nào – Tuy bác sĩ không biết tại sao, nhưng con biết – Ôi tình mẹ!  Cám ơm Mẹ đã sinh ra con - và con cầu nguyện cho mẹ nhiều! Các bạn cầu nguyện cho mẹ tôi trong ngay sinh nhật của tôi nhé!Cho mẹ bớt những cơn đau thể xác!

Trở lại … La Vang!

Khoảng 9:10pm tôi nhận được cú điện thoại!

-          Alo cha Thông hả?

-          Ai vậy!?

-          Con Quán đây!

-          À, may quá gặp bác!  Tớ đang tính đồng tế thánh lễ lúc 9:30 – lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa – Nhưng chỉ có cai alba – Còn dây Stola thì nằm ở Hàn Quốc (vì mất đồ) Thầy tìm cho con một cái không?

-          Dễ thôi, gặp cha đằng sau tượng Đức Mẹ 5 phút nữa nhé! Để con phải chạy đi lấy đã!

Nhìn thấy đám đông quá đông đúc, tôi quyết định mặc áo alba từ xa và chen lấn mãi, cuối cùng cũng lên đến lễ đài!  Thầy Quán đã có mặt – Thiệt đúng các “bác” Việt Nam, chen giỏi quá!   Tôi vừa “khoác dây vào cổ” (Đeo dây Stola) và thấy có một số bạn trẻ đeo khăn Huynh Trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể (TNTT) bèn ngồi bệt xuông…. Bàn chuyện!  Vì tôi là Trưởng Ban Nghiên Huấn PT TNTT Việt Nam Tại Hoa Kỳ!  Bỗng dưng có một bác độ khoảng 70 tuổi … chen lên!  Khi đến gần bên tôi bác vừa dúi vào tay tôi vừa nói, “con xin cha dâng lễ này cầu nguyện cho … vợ con bệnh ở nhà!”

-          Dạ, con sẽ cầu nguyện cho bác gái, nhưng con không lấy tiền bác đâu! 

-          Xin cha cứ lấy cho con an tâm!

-          Dạ không sao, vì gần 7 năm chịu chức LM con chưa lấy tiền lễ của ai!

-          Hay tại cha chê của lễ con nghèo  - Bác vừa nói vừa rơi nước mắt!  Đó là tất cả những gì con có – Bác vừa nói vừa lôi cái túi áo cho tôi coi, như đang “thanh minh, thanh nga!” Tôi mở tay ra và thấy 15 ngàn tiền việt nam – một tờ 10 ngàn và một tờ năm ngàn!  Thầy Quán đứng bên cạnh và nói!

-          Bác ơi cha này là cha Việt Kiều ở Mỹ - cho nên cha không nhận bổng lễ, nhưng cha vẫn dâng lễ, bác cứ … yên tâm!

-          Dạ thế thì con cám ơn cha!

Cả Thánh Lễ và cả 2 ngày đại hội tôi nhớ về bác và cầu nguyện cho bác và vợ bác!  Tôi nhớ lại trong Thánh Kinh mỗi khi Chúa chữa lành ai, ngài vẫn nói “niềm tin của con đã cứu con!” Ôi niềm tin tuyệt vời của bác!!!!

Còn nhiều chuyện tôi muốn viết nhưng xin “khép” lại ở đây!  Khi nào có thời gian tôi sẽ kể tiếp!

Viết ngày 21 tháng 1 năm 2011

Ân Sủng và Bình An,

Lm Martino Nguyễn Bá Thông

PS: Tính là đã thôi nhưng khi đọc được tin này trên www.vietcatholic.net với bài La Vang: ghi nhận sau Đại LễTác giả có viết”

Phát thanh:

Từ văn phòng Nhà Trung Tâm tại La Vang, có một giọng Nam phụ trách nói trên loa phóng thanh phát trong khu vực linh địa. Người này đọc các thông báo của ban tổ chức, nhắc nhở các lịch trình, giờ lễ, trợ giúp cho các sự cố của khách hành hương như tìm người lạc, đánh rơi giất tờ... có lẽ để thêm phần sôi nổi, ông còn lồng ghép vào đó các chia sẻ ngẫu hứng của mình với khách hành hương, giúp phá vỡ đi tiếng mưa rơi rả rích và không khí tê lạnh tại linh địa. Nói chung, ý hướng là tốt, tuy nhiên, do không kiểm soát được hoạt động của mình nên đôi lúc lại nói hơi nhiều khiến cho những giây phút mà khách hành hương rất cần sự thinh lặng để cầu nguyện thì lại bị tiếng loa phóng thanh chi phối, gây chia trí. 

Âm thanh - Ánh sáng:

Góp vào thành công của Đêm Diễn Nguyện và Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh chính là chất lượng âm thanh cùng hiệu ứng ánh sáng. Ban tổ chức đã nghiên cứu, tính toán rất kỹ lưỡng về hai mảng quan trọng này. Chất lượng âm thanh khá tốt, đứng tại bất kỳ vị trí nào trên sân lễ rộng lớn như thế mà vẫn nghe được. Phông che - một giải pháp đặc biệt và thông minh đã làm nâng cao thêm chất lượng tiếng hát cho ca đoàn tổng hợp. Trong Đêm Diễn Nguyện, ánh sáng chuyên nghiệp và hài hòa với nội dung kịch bản.

 

Tôi thật sự không biết tác giả của bài viết này đứng hay ngồi chỗ nào mà ..lại bảo thế!  Riêng cá nhân tôi từ khi đến (Chiều ngày 5 tháng 1 – xin xem bài 1 để rõ hơn) khi loanh quanh ở trước đài mẹ thì chẳng nghe gì cả!  Thậm chí buối diễn nguyện đươc chiếu “trích đoạn” trên hai màn mình nhưng /.... các loa bên cạnh thì vẫn ..im như tờ!  Tôi ở đó suốt đêm cho đến ngày bế mạc hôm sau!  Vẫn ..im lặng!  và sáng hôm sau lễ bế mạc thì màn hình vẫn đứng đó .. riêng chỉ thiếu cái …. Máy chiếu! 

Có lẽ vị viết bài này ….. “Ngồi ở Trên” chứ không phải như … chúng tôi ..ở phía sau!  Sau đó tôi có “phàn nàn” thì được một cha cho biết ..là có kẻ … phá hoại nên mới thế!  Thật tội cho BTC đã chuẩn bị kỹ mà có kẻ đi … cắt dây âm thanh và ánh sáng!  Tuy nhiên chúng ta không thể nói ..âm thanh ánh sáng .. hoàn hảo!  Chỉ có thể nói .. “phần chuẩn bị .. hoàn hảo!” 

Ngay cả tờ mờ sáng ngày bế mạc 6 tháng 12 – Bao nhiêu người thấy tôi mặc đồ linh mục đến hỏi là lễ mấy giờ vì không hề nghe .. “ban thông tin” nói gì!  Và chính tôi cũng thế!  Nếu không có cái ..bảng linh mục được “nhận” từ đêm hôm trước! 

Cầu nguyện cho nhau

Lm Martino Nguyễn Bá Thông

Related Video

Dim lights