One Body Village | Nhịp Cầu Hạnh Phúc | Email:chathong@hayyeuthuongnhau.org         
  • Home
  • Bài Giảng
      • Hướng Lòng Về Thượng Giới

        ascension

        (Suy niệm Lễ Thăng Thiên)

        Khi con người chỉ biết nhìn xuống...

        Người phụ nữ có biệt danh là 'bà Năm khòm' đã trở thành nhân vật quá quen thuộc đối với những ai hay lui tới công viên của thành phố nầy. Đã lâu lắm rồi, từ sáng tới chiều, ngày nầy qua ngày khác, người ta thấy bà lầm lũi cúi gập người xuống để tìm nhặt những đồng tiền xu mà khách nhàn du đánh rơi đâu đó trong công viên. Hình như nghề nầy đem lại cho bà nguồn thu nhập tương đối khá, nên ngày nào bà cũng khom người xuống và căng mắt tìm kiếm miệt mài như con kiến cần cù chăm chỉ nhất.

  • Của Ăn Linh Hồn
      • Người Mẫu

        MotherMary

        "Cô khách học trò" tôi vốn thương mến lắm đã bẵng đi hơn một năm không gặp. Mừng thay đầu tháng Ba năm 2013 nầy, tôi lại được thấy cô bước vô tiệm mình với đôi con mắt vốn dĩ biết cười của cô, kèm với đôi môi cô xinh xắn nhoẻn nụ cười chào.

  • Tình Yêu & Gia Đình
      • Cánh Hoa Thương Nhớ

        HoaDai

        Có phải hoa nghĩa trang là những cánh hoa nói về niềm thương nhớ? Có cánh hoa của người sống ở nghĩa trang trước mộ bia người chết, nhưng là để lấy lòng người sống. Có cánh hoa xã giao như vậy thì cũng có những cánh hoa ân tình của người sống gởi người ra đi rất đỗi chân thành yêu mến. Những cánh hoa đó là cánh hoa nhớ thương.

  • Nhật Ký
      • Mừng Linh Mục FX. Đinh Trọng Tự Nhân Dịp 45 Năm Linh Mục 14/5/1968 - 14/5-2013

        LmDinhTrongDu

        Trọng kính cha sở kính mến của chúng con.

        Trước hết, anh chị em chúc con xin hân hoan chúc mừng 45 năm Linh mục của cha!

        Kính thưa cha,

        Mỗi độ tiết trời sắp vào hạ, trăm hoa đua nở, cũng là thời gian Chúa thương ban cho mọi người chúng con quy tụ hành hương về bên Mẹ, mừng kính Mẹ, bởi Mẹ là cánh hoa tuyệt mỹ nhất trong vườn hoa ngát hương muôn sắc của Thiên Chúa.

  • Chuyện Có Thật
      • Vẫn Còn Đẹp Lắm

        xuanvacha2

        Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng!  Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù!  Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù!  Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần - ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần!  Tôi kể bạn nghe nhé!

  • Giáo Lý
      • Đức Tin Là Gì và Phải Sống Đức Tin Như Thế Nào?

        faith-is

        Hỏi : nhân Năm Đức Tin sắp mở ra trong Giáo Hội, xin cha giải thích tầm quan trọng của đức tin trong đời sống Kitô-Giáo..

        Trả lời :

        Đức tin là một trong ba nhân đức đối thần hay thần học ( Theological Virtue) nhờ đó chúng ta nhận biết và tin có Thiên Chúa là Cha, Đấng tạo dựng muôn loài muôn vật trong đó có con người," được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa" ( St 1: 27)

  • Từ Thiện
      • Sang Một Trang Mới - Nước Mắt Nếu Có Thì Chỉ Là Những Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc

        AT

        A.T. cùng Bố Thông trong một chuyến đi chơi

        A.T. là một trong 3 trẻ lớn nhất Nhà OBV. Em đã từng từ chối về Nhà OBV vì em sợ khi ở trong ngôi nhà đó quá khứ sẽ ám ảnh mãi. Đây là cảm nhận của em sau 1 tháng cùng sống, cùng chia sẻ với các chị em trong Nhà OBV.

        Trước đây khi chú K. muốn đưa con về nhà mình, con đã không chịu, chỉ vì con không muốn rời xa gia đình, con không muốn mình bị tách biệt, không muốn mình bị đặt vào một hoàn cảnh khác, vì sẽ làm con quay lại với quá khứ, hơn nữa con không muốn nhận quá nhiều sự bảo bọc của người khác....đó là những suy nghĩ của con khi đó.

        Cho đến khi gặp các em qua nhiều lần sinh hoạt vui chơi, suy nghĩ của con dần dần thay đổi, con dần nhận ra sự giúp đỡ, bảo bọc của Bố, Mẹ, Dì và các cô các chú, không đơn giản là sự hỗ trợ thông thường...

        Từ khi con vào nhà mình ở, thì suy nghĩ của con dường như đã thay đổi hẳn. Tình cảm Bố và mọi người không chỉ đơn thuần là muốn cứu giúp những nạn nhân như chúng con thoát khỏi sự hành hạ về thể xác lẫn tinh thần, bao la hơn nó còn là tình yêu thương của một người Bố, không sinh ra đứa con nào nhưng lại mong muốn tất cả có một cuộc sống tốt đẹp hơn để trở thành người con gái như bao người con gái khác. Bố mong muốn mỗi đứa có một tương lai và cuộc đời do bản thân quyết định chứ không phải ai khác. Và ở đây, con cảm nhận được Bố và mọi người đang thực hiện điều đó, chúng con có cuộc sống mới đầy đủ hơn, không chỉ tình yêu thương bao la hơn cả ruột thịt, Bố đang tạo cho chúng con một tương lai tốt đẹp.

        Khi nhận được sự hỗ trợ học phí từ Bố, con biết mình đã là một thành viên của Đại Gia Đình OBV. Nhưng chưa bao giờ con ngủ với nhà mình một đêm. Bây giờ về nhà mình ở, có nhiều thứ thật sự con phải tập làm quen để thích nghi. Trước đây, chỉ trừ những ngày đi học buổi sáng con mới phải dậy lúc 5g30, vì đi làm về khuya nên chưa bao giờ ngủ trước 12g đêm. Nhưng hôm nay con phải tập ngủ lúc 9g30 tối và 5g sáng thức dậy. Những ngày đầu chưa quen, con rất buồn ngủ, sáng thì lạnh nên lười dậy, nhưng dần rồi cũng quen giấc. Khi trở về nhà, dù ngủ trễ nhưng con vẫn giật mình thức dậy lúc 5g. Ăn uống đủ ba bữa, không ăn vặt, thấy cơ thể con cũng khỏe mạnh hơn nhiều.

        Vì không có em út nên khi được vui chơi gần gũi với các em con thật sự rất thích, cảm giác lần đầu tiên được làm chị của nhiều đứa em như thế, lại còn là em gái, cực kỳ thú vị, con thấy hạnh phúc vì điều đó.

        Hồi đó con luôn nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian, cùng với quá khứ. Nhà mình vẫn còn nhiều em rất nhỏ, các em còn cả một tương lai phía trước, vậy mà.....Tuy bằng tuổi nhau, nhưng H.Y luôn gọi con là chị, H.Y nói vì trông chị lớn hơn em, em còn ngây dại lắm. Ấy thế mà mỗi lần nghe em tâm sự, con không thể làm gì được, chỉ biết nói hết tất cả những suy nghĩ của mình, mong muốn có thể giúp một cái gì đó cho em, lòng đau nhói, một cảm giác khó tả vô cùng, dặn lòng là sẽ cứng rắn để em mạnh mẽ hơn nhưng lại không kềm được nước mắt.... Con mới biết con vẫn còn nhiều may mắn hơn các em, bản thân là chị lớn trong nhà mà sao con thấy mình vô dụng quá. Có những tâm sự, chuyện vui chuyện buồn trên lớp, chỗ làm...các em chia sẻ với con, trong lòng muốn giúp các em lắm, nhưng con chỉ biết nói nhiều thật nhiều, chọc ghẹo vui đùa để các em luôn nở nụ cười. Chưa bao giờ con lại thích nhìn người khác cười như lúc này, đặc biệt là các em, đứa nào cũng có một nụ cười rất xinh.

        Ước gì con có thể có thêm sức mạnh để góp phần giúp đỡ bảo vệ các em, nhưng con sẽ cố gắng thực hiện mong ước của mình để nụ cười luôn nở trên môi các em. Nước mắt! Nếu có thì chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc.

        A.T.

        =================

        Nguồn: Onebodyvillage

        Xem thêm bài về em: Phần thưởng cho sự cố gắng

  • Thơ Văn
      • Cuộc Hẹn Đêm Giao Thừa

        sweethearts

        Người đời vẫn thường nói: "Trẻ con sống cho hiện tại, thanh niên sống cho tương lai, và người già sống cho quá khứ." Năm nay tôi không còn là thanh niên nữa, và cũng chưa hẳn đã già, nhưng tôi đang "chết" vì quá khứ!

  • English

Saturday, May 25th

20 Oct 2011

Câu Chuyện 2 Chiếc Phao Và Đời Linh Mục

phaocuuhoHai chiếc phao tình cờ gặp nhau giữa biển khơi , một cái là phao riêng và một cái là phao thuê, ngạc nhiên và sững sờ trước vẻ đẹp của chiếc phao riêng, phao thuê tò mò hỏi:

- Anh bạn ơi! anh từ đâu đến mà trông anh đẹp vậy, có màu sắc sặc sỡ, lại có một kiểu dáng riêng, anh làm từ cái gì?

-Phao riêng trả lời: chủ tôi mua tôi ở ngoài tiệm đó, tôi là mẫu phao mới nhất được làm ra, chủ tôi thích tôi lắm, mỗi lần đi biển lại mang tôi theo... khi về lại cất tôi trên kệ!

- Còn anh! Phao riêng hỏi, anh từ đâu đến, sao anh là đen ngòm! Không có màu sắc chi hết, lại còn có số ở trên mặt nữa.

- Phao thuê, với một thoáng buồn trên ánh mắt trả lời, tôi là phao thuê mà, tôi chỉ là cái ruột bánh xe thôi, chủ tôi đem tôi về, bơm lên và viết số lên mặt! Người ta thuê tôi từ chủ của tôi để tắm biển, hôm này người này bám lấy tôi, ngày mai người kia bám lấy tôi... nhiệm vụ tôi chỉ là làm sao cho người ta nổi, không bị chìm, và cuối ngày người ta sẽ trả tôi lại cho chủ!

- Thế anh có bao giờ bị xì không? Phao thuê hỏi anh bạn mới quen...

- Phao riêng đáp, có chứ, sau khi dùng tôi xong, chủ tôi tháo hơi ra, và gói lại đem về chờ đến mua hè tới lại bơm tôi lên lại! nhưng tôi cũng lo lắm, vì tôi là chiếc phao thứ tư chủ tôi mua về rồi, ba chiếc kia bị lủng và không thể bơm được nữa và chủ tôi đã bỏ đi, tôi không biết đến lúc nào mình sẽ bị bỏ đi như vậy? Còn anh thì sao? Sao anh có nhiều miếng vá vậy!

- Là những lúc tôi bị lủng đó! Phao thuê đáp... là phao thuê tôi phải được bơm căng mỗi ngày, hàng ngày tôi phải đở nhiều người nổi trên mình tôi! Có khi họ nhớ trả tôi về, có khi họ vứt tôi giữa biển khơi, và chủ tôi phải vớt tôi về, có khi tôi bị vùi dập giữa cát biển, bị xì xẹp lép, và cuối ngày, chủ tôi lại vá tôi lại, bơm tôi lên... có khi chủ tôi lại cho những đứa trẻ nghèo dùng miễn phí! Khi có ai bị chìm, chủ tôi sẵn sàng ném tôi ra để kéo họ lên... nhiều lần bị xì, bị vùi dập nên có nhiều vết vá... nhưng tôi phải đen ngòm như vậy để người ta biết tôi thuộc về chủ nào mà trả lại....

- Phao thuê nói tiếp, có lúc tôi cũng thèm được như anh, được trang trí, có nhiều màu sắc, được ở trong vòng tay của một người duy nhất...... vừa nói đến đó cả hai bị sóng đánh dạt vào bờ... và hai người chủ của hai chiếc phao đến vớt chúng lên... phao thuê được đặt trên bãi biển chờ người khác đến mướn... nó nhìn theo người bạn mới quen một cách luyến tiếc! Ánh nắng mặt trời chiếu xuống làm cho nó căng phồng ra! Chợt Người chủ lấy xô nước biển dội lên người nó, phủi hết cát đi... và nhìn nó mỉm cười! Lúc ấy, nó nhận ra rằng cho dù thế nào, chủ cũng sẽ tiếp tục giữ nó lại, vá lấy nó... để có thể dùng đi dùng lại!

Cuộc đời linh mục của nó dường như cũng giống như chiếc phao thuê vậy!

Như chiếc phao thuê 'đen ngòm' chiếc áo dòng đen của nó làm cho người ta nhận biết được nó thuộc về ai! và bổn phận của nó là gì! Nếu thay thế đời sống giản dị của người linh mục bằng cách tìm kiếm những hào nhoáng của vật chất và địa vị bên ngoài để trang trí cho đời mình, hay để thu hút người khác, nó sẽ dễ dàng làm cho người ta ngộ nhận về chủ nhân của nó và mục đích cuộc đời nó. Người bám lấy nó, sẽ không biết tìm về chủ của nó, và không sớm thì muộn, những trang trí bên ngoài ấy có thể là gai nhọn hủy đi chính cuộc đời nó!

Như chiếc phao thuê, được dùng để những người chưa biết bơi và không thể bơi bám lấy, có khi là để vui đùa trên sóng biển, có khi là để thoát khỏi sự chìm ngập của sóng nước cuộc đời mà không bị ngạt thở ... mục đích của đời linh mục là để nâng người khác lên giữa biển đời, để họ được hơi thở của Chúa, để họ gặp Chúa, được bình an, niềm vui và được chữa lành bởi Chúa. Bởi chính nó, người linh mục ...không phải là đích đến, không phải và sẽ không thể nào là trọng tâm giữa biển đời mênh mông, mà chỉ là phương tiện để ai bám lấy nó cũng có thể được đưa vào bờ, được gặp Đấng tối cao!

Như chiếc phao thuê, là linh mục, nó sẽ được nhiều người bám lấy mỗi ngày, ai cũng có thể chạm vào nó, nhưng nó không phải là của riêng ai cả! Nó chỉ có một người chủ duy nhất là Thiên Chúa! Nhiệm vụ nó là được trao gửi đến một cộng đoàn, một ai đó để sử dụng, để nâng họ lên tới Chúa, và sau khi hoàn tất sứ vụ, nó phải sẵn sàng ra đi và quay về với Chủ là Thiên Chúa để đón nhận sứ vụ mới, mọi công lao là của Chúa, người dùng nó sẽ không phải nợ nó bất cứ điều gì ...Trong đời linh mục sẽ không ít lần nhiều người muốn sở hữu nó, và nó cũng sẽ không ít lần ao ước được thuộc về ai đó, ở đâu đó vững bền! Nhưng chính lúc nó không biết quay về, không biết buôn ra khỏi khao khát được sở hữu riêng để trở về bên Chúa là người chủ duy nhất, chính lúc nó đòi buộc công trạng, nó sẽ không còn sức sống, sẽ mất đi chính mục đích và ý nghĩa của đời mình!

Như chiếc phao thuê đã được đánh dấu và được bơm căng bởi chủ! Ngày chịu chức linh mục, nó cũng được đánh dấu bởi dầu thánh, được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và bí tích Thánh Thể.Được uốn và thổi theo hình ảnh của Thầy Giê su, là mẫu phao duy nhất cứu rỗi nhân loại! Dầu thánh không phải là dấu chỉ để nó tự hào là mình cao trọng hơn người khác, quí phái hơn người khác, nhưng là dấu chỉ rằng cuộc đời nó đã được thánh hóa để thuộc về Chúa mãi mãi, lời Chúa và Bí tích Thánh Thể hàng ngày là trọng tâm của đời nó, nơi nó tìm được sức sống và qua đó truyền tải sức sống và ơn chữa lành cho tha nhân! Một khi nó nâng mình lên coi mình là người cao trọng, dựa vào sức lực và tài năng riêng của mình, tự phụ với những gì mình làm được là khi nó không còn đặt bí tích Thánh Thể là trọng tâm của đời mình nữa, bàn tay nó sẽ không có khả năng chữa lành mà thay vào đó là sự đỗ vỡ..., lời nói của nó sẽ không còn được thuyết phục và hiệp nhất mà thay vào đó là sự chia rẻ bởi thiếu vắng Lời Chúa! Và công việc nó làm sẽ không còn linh thánh và ơn cứu rỗi vì thiếu đi sức sống của bí tích Thánh Thể.

Cuối cùng, như chiếc phao thuê với nhiều miếng vá sau mỗi lần bị xì để có thể được dùng đi dùng lại... nó nhớ ra rằng đời linh mục của nó đã và sẽ không ít lần thất bại và vấp ngã, nhiều khi cũng từ những lần vấp ngã trước mà Chúa đã 'lượm' cuộc đời nó về, 'vá víu' bằng tình thương của Chúa, và biến nó thành chiếc phao giữa biển đời! Nó phải nhớ, để tạ ơn tình thương và lòng thương xót của Chúa cho cuộc đời nó, nó phải nhớ, để cảm thông và chấp nhận sự yếu đuối và bất hạnh của những người đang tìm lấy nó, để xin được chia sẻ, được bám vào! Nó phải nhớ để mỗi lần vấp ngã nó biết quay về, biết khiêm tốn nhìn nhận, để Chúa 'vá' nó lại và chữa lành nó! Để nó có thể tiếp tục được dùng... được quăn ra giữa biển đời mênh mông....

Amen!

by John Toai on Monday, October 17, 2011 at 4:55pm

Viết cho người bạn thân nhân ngày bạn chịu chức linh mục và cho những ai muốn có một cái nhìn thứ ba về đời linh mục