• Home
  • Bài Giảng
      • Hướng Lòng Về Thượng Giới

        ascension

        (Suy niệm Lễ Thăng Thiên)

        Khi con người chỉ biết nhìn xuống...

        Người phụ nữ có biệt danh là 'bà Năm khòm' đã trở thành nhân vật quá quen thuộc đối với những ai hay lui tới công viên của thành phố nầy. Đã lâu lắm rồi, từ sáng tới chiều, ngày nầy qua ngày khác, người ta thấy bà lầm lũi cúi gập người xuống để tìm nhặt những đồng tiền xu mà khách nhàn du đánh rơi đâu đó trong công viên. Hình như nghề nầy đem lại cho bà nguồn thu nhập tương đối khá, nên ngày nào bà cũng khom người xuống và căng mắt tìm kiếm miệt mài như con kiến cần cù chăm chỉ nhất.

  • Của Ăn Linh Hồn
      • Người Mẫu

        MotherMary

        "Cô khách học trò" tôi vốn thương mến lắm đã bẵng đi hơn một năm không gặp. Mừng thay đầu tháng Ba năm 2013 nầy, tôi lại được thấy cô bước vô tiệm mình với đôi con mắt vốn dĩ biết cười của cô, kèm với đôi môi cô xinh xắn nhoẻn nụ cười chào.

  • Tình Yêu & Gia Đình
      • Cánh Hoa Thương Nhớ

        HoaDai

        Có phải hoa nghĩa trang là những cánh hoa nói về niềm thương nhớ? Có cánh hoa của người sống ở nghĩa trang trước mộ bia người chết, nhưng là để lấy lòng người sống. Có cánh hoa xã giao như vậy thì cũng có những cánh hoa ân tình của người sống gởi người ra đi rất đỗi chân thành yêu mến. Những cánh hoa đó là cánh hoa nhớ thương.

  • Nhật Ký
      • Linh Mục Là Như Thế Đó...

        lmnhuthe

        (Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times)

        Lời người dịch: "Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn" (www.riposte-catholique.fr).

  • Chuyện Có Thật
      • Vẫn Còn Đẹp Lắm

        xuanvacha2

        Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng!  Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù!  Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù!  Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần - ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần!  Tôi kể bạn nghe nhé!

  • Giáo Lý
      • Đức Tin Là Gì và Phải Sống Đức Tin Như Thế Nào?

        faith-is

        Hỏi : nhân Năm Đức Tin sắp mở ra trong Giáo Hội, xin cha giải thích tầm quan trọng của đức tin trong đời sống Kitô-Giáo..

        Trả lời :

        Đức tin là một trong ba nhân đức đối thần hay thần học ( Theological Virtue) nhờ đó chúng ta nhận biết và tin có Thiên Chúa là Cha, Đấng tạo dựng muôn loài muôn vật trong đó có con người," được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa" ( St 1: 27)

  • Từ Thiện
      • Sang Một Trang Mới - Nước Mắt Nếu Có Thì Chỉ Là Những Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc

        AT

        A.T. cùng Bố Thông trong một chuyến đi chơi

        A.T. là một trong 3 trẻ lớn nhất Nhà OBV. Em đã từng từ chối về Nhà OBV vì em sợ khi ở trong ngôi nhà đó quá khứ sẽ ám ảnh mãi. Đây là cảm nhận của em sau 1 tháng cùng sống, cùng chia sẻ với các chị em trong Nhà OBV.

        Trước đây khi chú K. muốn đưa con về nhà mình, con đã không chịu, chỉ vì con không muốn rời xa gia đình, con không muốn mình bị tách biệt, không muốn mình bị đặt vào một hoàn cảnh khác, vì sẽ làm con quay lại với quá khứ, hơn nữa con không muốn nhận quá nhiều sự bảo bọc của người khác....đó là những suy nghĩ của con khi đó.

        Cho đến khi gặp các em qua nhiều lần sinh hoạt vui chơi, suy nghĩ của con dần dần thay đổi, con dần nhận ra sự giúp đỡ, bảo bọc của Bố, Mẹ, Dì và các cô các chú, không đơn giản là sự hỗ trợ thông thường...

        Từ khi con vào nhà mình ở, thì suy nghĩ của con dường như đã thay đổi hẳn. Tình cảm Bố và mọi người không chỉ đơn thuần là muốn cứu giúp những nạn nhân như chúng con thoát khỏi sự hành hạ về thể xác lẫn tinh thần, bao la hơn nó còn là tình yêu thương của một người Bố, không sinh ra đứa con nào nhưng lại mong muốn tất cả có một cuộc sống tốt đẹp hơn để trở thành người con gái như bao người con gái khác. Bố mong muốn mỗi đứa có một tương lai và cuộc đời do bản thân quyết định chứ không phải ai khác. Và ở đây, con cảm nhận được Bố và mọi người đang thực hiện điều đó, chúng con có cuộc sống mới đầy đủ hơn, không chỉ tình yêu thương bao la hơn cả ruột thịt, Bố đang tạo cho chúng con một tương lai tốt đẹp.

        Khi nhận được sự hỗ trợ học phí từ Bố, con biết mình đã là một thành viên của Đại Gia Đình OBV. Nhưng chưa bao giờ con ngủ với nhà mình một đêm. Bây giờ về nhà mình ở, có nhiều thứ thật sự con phải tập làm quen để thích nghi. Trước đây, chỉ trừ những ngày đi học buổi sáng con mới phải dậy lúc 5g30, vì đi làm về khuya nên chưa bao giờ ngủ trước 12g đêm. Nhưng hôm nay con phải tập ngủ lúc 9g30 tối và 5g sáng thức dậy. Những ngày đầu chưa quen, con rất buồn ngủ, sáng thì lạnh nên lười dậy, nhưng dần rồi cũng quen giấc. Khi trở về nhà, dù ngủ trễ nhưng con vẫn giật mình thức dậy lúc 5g. Ăn uống đủ ba bữa, không ăn vặt, thấy cơ thể con cũng khỏe mạnh hơn nhiều.

        Vì không có em út nên khi được vui chơi gần gũi với các em con thật sự rất thích, cảm giác lần đầu tiên được làm chị của nhiều đứa em như thế, lại còn là em gái, cực kỳ thú vị, con thấy hạnh phúc vì điều đó.

        Hồi đó con luôn nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian, cùng với quá khứ. Nhà mình vẫn còn nhiều em rất nhỏ, các em còn cả một tương lai phía trước, vậy mà.....Tuy bằng tuổi nhau, nhưng H.Y luôn gọi con là chị, H.Y nói vì trông chị lớn hơn em, em còn ngây dại lắm. Ấy thế mà mỗi lần nghe em tâm sự, con không thể làm gì được, chỉ biết nói hết tất cả những suy nghĩ của mình, mong muốn có thể giúp một cái gì đó cho em, lòng đau nhói, một cảm giác khó tả vô cùng, dặn lòng là sẽ cứng rắn để em mạnh mẽ hơn nhưng lại không kềm được nước mắt.... Con mới biết con vẫn còn nhiều may mắn hơn các em, bản thân là chị lớn trong nhà mà sao con thấy mình vô dụng quá. Có những tâm sự, chuyện vui chuyện buồn trên lớp, chỗ làm...các em chia sẻ với con, trong lòng muốn giúp các em lắm, nhưng con chỉ biết nói nhiều thật nhiều, chọc ghẹo vui đùa để các em luôn nở nụ cười. Chưa bao giờ con lại thích nhìn người khác cười như lúc này, đặc biệt là các em, đứa nào cũng có một nụ cười rất xinh.

        Ước gì con có thể có thêm sức mạnh để góp phần giúp đỡ bảo vệ các em, nhưng con sẽ cố gắng thực hiện mong ước của mình để nụ cười luôn nở trên môi các em. Nước mắt! Nếu có thì chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc.

        A.T.

        =================

        Nguồn: Onebodyvillage

        Xem thêm bài về em: Phần thưởng cho sự cố gắng

  • Thơ Văn
      • Cuộc Hẹn Đêm Giao Thừa

        sweethearts

        Người đời vẫn thường nói: "Trẻ con sống cho hiện tại, thanh niên sống cho tương lai, và người già sống cho quá khứ." Năm nay tôi không còn là thanh niên nữa, và cũng chưa hẳn đã già, nhưng tôi đang "chết" vì quá khứ!

  • English

Saturday, May 18th

25 Apr 2012

Công Nghiệp Cứu Chuộc Của Chúa Kitô Đã Đủ Cho Ta Được Cứu Rỗi Chưa?

JesusTeaching

Chúa Giê-su Kitô đã đến trần gian cách nay trên 2000 năm làm Con Người để thi hành Chương Trình Cứu Chuộc nhân loại của Chúa Cha, " Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý." ( 1 Tm 2 : 4)

Chúa Kitô đã vâng phục Chúa Cha và đã hoàn tất Chương Trình Cứu Chuộc đó qua khổ hình thập giá, chết và sống lại để cho chúng ta có hy vọng được cứu rỗi và sống với Người vĩnh cửu trên Nước Trời mai sau.Công nghiệp cứu chuộc của Chúa Giêsu thực vô giá vì không có sự hy sinh nào, lễ vật nào cao quí đẹp lòng Chúa Cha và có giá trị cứu rỗi hơn hy tế cực trọng mà Chúa Kitô đã một lần dâng trên thập giá năm xưa và còn tiếp tục dâng qua tác vụ của Giáo Hội, vì " mỗi lần hy tế thập giá được cử hành trên Bàn Thờ , nhờ đó Chúa Kitô, Chiên vượt qua của chúng ta chiu hiến tế, ( 1 Cor 5: 7 ) thì công trình cứu chuộc chúng ta được thực hiện." (x.Lumen Gentium số 3)

Nghĩa là, xưa kia một lần Chúa Kitô đã đổ máu thực sự trên thập giá để làm hy tế dâng lên Chúa Cha để xin ơn tha tội cho nhân loại thế nào thì nay trên Bàn Thờ ở khắp mọi nơi trong Giáo Hội, mỗi khi Thánh lễ Tạ Ơn ( Euchrist) được cử hành, thì Chúa Kitô lại hiện diện cách bí tích nơi các thừa tác viên con người ( Giám mục hay Linh mục) để diễn lại- hay làm sống lại cách bí tích- hy tế thập giá của Người cùng với mục đích và ích lợi thiêng liêng cho chúng ta ngày nay như xưa Chúa tự hiến tế trên thập giá để đền tội thay cho nhân loại đáng phải phạt vì tội lỗi.

Công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô thực đã quá đủ cho chúng ta được tha thứ tội lỗi và giao hòa lại với Thiên Chúa như Thánh Phêrô đã dạy:

" Chính Chúa Kitô đã chịu chết một lần vì tội lỗi. Đấng công chính đã chết cho kẻ bất lương, hầu dẫn đưa chúng ta đến cùng Thiên Chúa." ( 1 Pr 3 :18)

Như thế , nếu không có công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô, thì tuyệt đối con người không có hy vọng nào được cứu rỗi để sống hạnh phúc đời đời với Chúa, sau khi phải chết trong thân xác của mỗi người một ngày nào đó.

Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào công nghiệp cứu chuộc này để không làm gì nữa về phía con người, thì ơn cứu chuộc ấy cũng không tự động sinh ích gì cho ai .

Sở dĩ thế, vì Công nghiệp cứu độ của Chúa Kitô- kể cả Phép Rửa- đều không tức khắc biến đổi con người thành hoàn hảo ngay và không còn biết gì là tội lỗi nữa.

Trái lại, dù Chúa đã chết cho tội lỗi con người và dù đã lãnh nhận Phép Rửa để được tái sinh trong sự sống mới, con người vẫn còn đầy rẫy tính hư nết xấu, vẫn còn khuynh hướng nghiêng chiều về sự xấu, sự tội để cho ta phải chiến đấu để lập công.Thêm vào đó là ma quỉ, " thù địch của anh em như sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé. Anh em hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự, vì biết rằng toàn thể anh em trên trần gian đều trải qua cùng một loại thống khổ như thế " ( 1 Pr 5 : 8-9).

Ngoài nguy cơ đến từ ma quỷ mà Thánh Phêrô cảnh giác trên đây, còn nguy cơ khác không kém hiểm nguy là thế gian nơi đầy rẫy gương xấu và dịp tội với tà thuyết vô thần chối bỏ Thiên Chúa, chủ nghĩa chuộng khoái lạc ( Hedonism) và tục hóa ( secularism, vulgarism) cổ võ tôn thờ tiền bạc , của cải vật chất và mọi vui thú vô luân vô đạo của "văn hóa sự chết" như bộ mặt của thế giới ở khắp nơi ngày nay.

Mặt khác, nơi bản thân mỗi người chúng ta, không ai có thể phủ nhận những thực tại sau đây còn tồn tại trong chúng ta như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ xưa :

" Cái gì từ trong con người phát ra , cái đó mới làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong , từ lòng người phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng.Tất cả những điều xấu đó đều từ bên trong xuất phát và làm cho con người ra ô uế".( Mc 7 :21-23)

Chính vì thực trạng trên đây còn đồn trú nơi mỗi người chúng ta cho nên đã làm phát sinh những sự dữ như giết người, giết thai nhi, hiếp dâm, trộm cướp, bất công , bóc lột hà khắc, nghèo đói, chiến tranh, bạo động, thủ tiêu, trả thù, kỳ thị...đang diễn ra ở khắp nơi trên thế giới. Đặc biệt ở các quốc gia độc tài cai trị, tự do dân chủ giả hiệu, cánh chung luận mơ hồ, xảo trá, thì thực trạng tha hóa, xuống cấp thê thảm về luân lý, đạo đức cũng như suy thoái về kinh tế phải là hậu quả tất nhiên, vì tập đoàn thống trị chỉ cai trị để vơ vết mọi của cải vật chất và gửi tiền ăn cướp được ra nước ngoài để phòng thân , trong khi nhắm mắt bịt tai trước mọi bất công xã hội và nghèo đói của đa số người dân đen, nạn nhân của chế độ cai trị hà khắc, bạo tàn.

Trước thực trạng trên đây, là người có niềm tin Thiên Chúa cực tốt cực lành, người tín hữu chúng ta phải sống cách nào để cho ơn cứu độ của Chúa Kitô không trở nên vô ích cho chính mình ?

Thât vậy,.như đã nói ở trên, Chúa Kitô chết trên thập giá và Phép Rửa đều không tức khắc thay đổi chúng ta thành những con người mới vẹn toàn và không bao giờ phạm tội nữa.

Sự thật trái lại là chúng ta vẫn yếu đuối trong nhân tính, với những khuynh hướng xấu còn để lại cho ta phải chiến đấu cho đến giây phút cuối cùng của đời mình. Ma quỷ , đich thù của chúng ta , triệt để khai thác bản chất yếu đuối trên với sự tiếp tay của thế gian để cố đẩy chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, và làm mất hy vọng được cứu độ nhờ công nghiệp của Chúa Kitô.

Mặt khác, sở dĩ con người ở khắp mọi nơi đã và đang làm những sự dữ, sự xấu như giết người, cướp của, dâm loạn, xảo trá, căm thù ... là vì con người vẫn còn có tự do mà Thiên Chúa luôn tôn trọng cho xử dụng và phải chiu trách nhiệm trước Thiên Chúa giầu tình thương nhưng rất công bình khi phán xét con người.

Nếu con người không có tự do, thi vấn đề thưởng phạt sẽ không được đặt ra, vì Thiên Chúa không phán xét loài vật sống thuần với bản năng mà chỉ phán đoán con người có lý trí và ý muốn tự do ( intelligence and free will) mà thội. Có tự do nên người ta có thể chọn sống theo đường lối của Chúa để được cứu độ hay khước từ Chúa để sống theo thế gian, theo văn hóa của sự chết chổi bỏ Thiên Chúa và công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô. Đó là thực trạng của con người ở khắp nơi nói chung và của rất nhiều tín hữu ngày nay nói riêng. Đó là những người chỉ có tên là Kitô hữu hay Công giáo, nhưng thực chất lại sống phản lại danh xưng đó.

Phản lại vì đã chọn lựa sống theo đường lối gian tà của thế gian, chạy theo những quyến rũ của tiền bạc, danh lợi phù phiếm, làm tay sai cho tập đoàn cai trị để hưởng tư lợi, đánh mất lương tâm vì không dám bênh vực cho chân lý, cho luân lý đạo đức, cho công bằng bác ái và cho phúc lợi của mọi công dân.

Chính vì con người còn có tự do để chọn lựa yêu mến Chúa hay yêu mến thế gian và buông mình chiều theo những quyến rũ của xác thịt, ma quỷ và trần thế , nên xưa kía Thiên Chúa đã nói với dân Do Thái qua miệng ông Môisê như sau;

" Hãy xem, hôm nay tôi đưa ra cho anh em chọn : hoặc được chúc phúc hoặc bị nguyền rủa. Anh em sẽ được chúc phúc nếu vâng nghe những mệnh lệnh của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em mà tôi truyền cho anh em hôm nay.Anh em sẽ bị nguyền rủa nếu không vâng nghe những mệnh lệnh của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em, nếu anh em bỏ con đường hôm nay tôi truyền cho anh em phải đi, mà theo những thần khác anh em không biết." ( Đnl 12 : 26-28)

Nhưng vì dân Do Thái đã nhiều lần tự do chọn bất tuân mệnh lệnh của Chúa để sống theo ý riêng của họ, nên Thiên Chúa đã nổi giận trách mắng họ như sau :

" Bốn mươi năm trường, dòng giống này làm Ta chán ngán

Ta đã nói : đây là dân tâm hồn lầm lạc

Chúng nào biết đến đường lối của Ta

Nên Ta mới thịnh nộ thề rằng

Chúng sẽ không được vào chốn yên nghỉ của Ta". ( Tv 95 (94) : 10-11)

Tuy Chúa nổi giận với họ, nhưng khi họ biết sám hối ăn năn, Chúa lại tha thứ, vì " Người có giận, giận trong giây lát, nhưng yêu thương thương suốt cả đời."( Tv 30 (29) :6)

Sau này khi đến trần gian để rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, Chúa Giêsu cũng đã nói với các môn đệ Người như sau :

" Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : Lậy Chúa , Lậy Chúa là được vào nước Trời cả đâu, ! nhưng chỉ những ai thi hành muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên Trời mới được vào mà thôi." ( Mt 7 :21)

Thi hành "ý muốn của Cha Thầy"có nghĩa là tự ý chọn sống theo đường lối của Chúa Cha là đường ngay chính dẫn đến sự sống đời đời.Chúa Giêsu chính là con Đường đó như Người đã nói với các môn đệ : Chính Thầy là con đường , là sự thật và là sự sống." ( Ga 14: 6)

Do đó, bước đi theo Chúa Giêsu và quay lưng lại với thế gian, là bảo đảm chắc chắn cho phần rỗi của mọi người chúng ta.Chúa đã hy sinh chịu chết trên Thánh giá để cứu chuộc cho mọi người và cho chúng ta hy vọng chắc chắn về ơn cứu độ như lời Chúa trong thư Do Thái sau đây:

"Chúng ta có niềm hy vọng đó cũng tựa như cái neo chắc chắn và bền vững của tâm hồn chìm sâu vào bên trong bức màn Cung Thánh. Đó là nơi Đức Kitô đã vào như người tiên phong mở đường cho chúng ta, sau khi trở thành vị Thượng Tế đời đời theo phẩm trật Men-ki-xê-đê". ( Dt 6:19-20)

Nhưng cho được chắc chắn bước vào " Cung Thánh" với Chúa Kitô, nghĩa là được cứu độ để vào Nước Trời thì trước hết chúng ta phải cậy nhờ công ơn cứu chuộc của Chúa Kitô, vì nếu không có công nhiệp này thì không ai có thể được cứu rỗi.

Nhưng , như đã nói ở trên, cậy nhờ công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô không thôi chưa đủ mà còn phải cộng tác với ơn cứu độ bằng quyết tâm bước đi theo Chúa là đường là sự thật và là sự sống.Phải quyêt tâm từ bỏ tội lỗi và mọi gian tà thì mới có thể đi theo Chúa và được cứu độ. Đây là một cuộc chiến rất cam go cho những ai muốn chọn Chúa và khước từ thế gian và ma quỷ, là những thế lực luôn tìm cách ngăn cản con người đến với Thiên Chúa và hạnh phúc Nước Trời. Chúa Giê su đã căn dặn các Tông Đồ " hãy chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào vì tôi nói cho anh em biết : có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được." ( Lc 13: 24).

Công nghiệp cứu chuộc vô giá của Chúa Kitô có thể tạm ví như một dòng suối nước chảy liên lỉ và vô tận.Nhưng ai khát nước, thì phải cúi xuống múc lấy nước mà uống , vì nước kia không có chức năng phải nhẩy lên từ dòng suối để chẩy vào miệng kẻ khát đang nằm bên bờ suối nước.

Nếu không có suối nước thì con người phải chết khát vì không tìm được nước ở đâu mà uống.Nhưng nằm bên dòng nước cuồn cuộn chảy kia mà không cúi xuống múc lấy nước để uống thì vẫn chết khát như thường, vì nước không khi nào nhẩy lên bờ để chảy vào miệng ai..

Như vậy, " cúi xuống để múc nước từ dòng suối" là nỗ lực của mỗi cá nhân cộng tác với ơn Chúa để được cứu độ. Không có nỗ lực này thì công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô sẽ vô ích cho những ai ỷ có công nghiệp này rồi cứ sống buông thả theo những đòi hỏi bất chính của xác thịt, cám dỗ của ma quỷ và gương xấu của thế gian, thay vì phải chiến đấu với ơn Chúa nâng đỡ để chống lại mọi khuynh hướng xấu , mọi cám dỗ của ma quỷ và mời mọc quyến rũ của thế gian với đầy rẫy gương xấu và dịp tội. Không thể miệng nói Lậy Chúa, lậy Chúa mà tay lại chém. giết người, chân lại bước đi vào nhưng nơi tội lỗi như sòng bài, nhà điếm, nơi ăn chơi thác loạn...

Tóm lại, công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô là vô giá (invaluable) và quá đủ cho con người được cứu độ.Tuy nhiên Chúa vẫn đòi hỏi con người phải có thiện chí muốn nhận ơn cứu độ của Người bằng quyết tâm sống theo đường lối của Chúa, yêu mến Người trên hết mọi sự và xa lánh mọi tội lỗi vì chỉ có tội mới ngăn cách ta với Thiên Chúa của tình thương, khoan dung và tha thứ.

LM Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn