Châm điếu thuốc hút. Thu ngạc nhiên, với giọng run run nói:
- Bạn! ông muốn làm bạn với tôi à? Con người của tôi đâu có xứng đáng với ông. Tôi đâu có gì đáng quý để cho ông. Ân huệ tối hôm nay ông cho tôi là quý báu lắm rồi. Suốt cuộc đời của tôi từ khi tám tuổi, chưa bao giờ có được một tình thương dù chỉ là một tình thương bố thí. Ông ... ông là Thượng Đế của tôi ....
Để ngăn cơn xúc động với hai dòng lệ chảy dài trên má của Thu. Tuấn mân mê điếu thuốc trên tay nhẹ giọng nói:
- Tôi và cô có hai cảnh sống khác nhau nhưng tôi cũng là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Mà nè! muốn tìm cô thì làm sao gặp được ? Vừa rồi cô nói với tôi là cô đang sống chung với người thân gì đó phải không?
Thu gục đầu nói:
- Phải. Tôi đang ở chung với một người bạn. Nó là người thân nhất của tôi. Nó tên là Loan, tội nghiệp lắm ông à.
Tuấn nhíu mày nhìn Thu hỏi:
- Tội nghiệp? Còn có người tội nghiệp hơn cô nữa à ?
Uống một ngụm nước lấy giọng rồi Thu từ từ kể:
- Loan nó tội nghiệp lắm, nó cũng bằng tuổi tôi. Từ nhỏ nó bị Ba mẹ ruột của nó bán cho người ta để làm con ở nhưng người mua nó mang nó sang Campuchia này bán nó cho nhà Thổ để làm tiền cho họ giống như tôi vậy đó ông. Tụi tôi sống chung với nhau một thời gian dài rồi xa nhau và mới gặp lại nhau khoảng gần hai năm nay. Bây giờ nó đang bị bệnh mà không có tiền chữa trị. Chỉ uống thuốc cầm chừng thôi.
Tuấn vừa lắc đầu vừa thở dài nói:
- Ông trời thật là bất công. Loan bạn của cô bị bệnh gì vậy?
- Si đa và ung thư tử cung.
Tuấn đứng nhanh dậy và giục Thu:
- Cô dẫn tôi đi gặp Loan được không?
Thu ngạc nhiên hỏi lại:
- Gặp Loan! Gặp Loan để làm gì ?
Tôi là một Bác sĩ. Dẫn tôi gặp Loan để coi thử bệnh tình như thế nào may ra còn giúp được.
Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên nọ. Thu đứng lên rồi hỏi:
- Ông là Bác sĩ à? Nhưng tụi tôi không có tiền để trả ông.
- Tôi không lấy tiền của các cô đâu.
- Ông muốn gì ở tụi tôi mà sao cho tụi tôi nhiều thứ quá vậy? Tụi tôi không dám nhận đâu. Cám ơn ông nhiều lắm.
- Có phải cô sợ tôi cũng giống như những người đàn ông khác lợi dụng các cô à? Tạm thời hãy tin tôi có lòng tốt đi.Hãy dẫn tôi đi gặp Loan được không?
- Ờ ... ờ ...! Bây giờ tôi không biết là Loan đang ở đâu. Hay là đợi sáng mai nó về rồi tôi dẫn nó đến gặp ông được không?
- Vậy cũng được. bây giờ cô về à ?
- Dạ ! Tôi chào ông và tôi đội ơn ông rất nhiều.
Nói xong Thu cúi đầu chào rồi quay đi ra khỏi nhà trọ. Đi được một quãng đường Thu giật mình quay lại.
- Thu ...! Tôi quên mất là đưa tiền cho cô.
- Tiền trao cháo múc. Tôi không múc cháo cho ông thì tôi không lấy tiền của ông.
- Cô làm ơn đừng nói như vậy với tôi được không? Không còn lời lẽ nào khác để nói chuyện với người bạn của cô à ?
- Xin lỗi ông. Thật tôi đã quen với cách nói như vậy rồi.
Tuấn cầm tay Thu và nói:
- Thôi được rồi. Cô cầm tạm số tiền này để mà xài, cứ coi như tôi cho cô mượn. Khi nào có tiền thì cô trả lại cho tôi cũng được. Còn đây là đồ ăn tôi đã mua thêm cho cô và Loan. Cô cầm lấy đi.
Thu đứng sững sờ mà hai dòng lệ cứ tuôn rơi. Trên đời này cũng còn có người tốt như vậy sao? không lẽ ông ta là thần tiên xuống trần để cứu những đứa trẻ bất hạnh như Thu và Loan ra khỏi địa ngục trần gian này ?
Trời đã về đêm. Khu phố bớt đi nhộn nhịp, chỉ còn các cô gái đang chờ khách mua vui. Thu lửng thửng bước về nơi trú ngụ. Thắp ngọn đèn dầu lên rồi đi xách nước về tắm rửa. Đêm nay Thu không muốn lang thang trên đường phố để đón khách, cô muốn nghỉ ở nhà vì biết bao nhiêu vấn đề đang rối bời trong đầu của cô. Ngạc nhiên, ngờ vực, cảm dộng, tủi thân .... Đang dày vò tâm trí. Cô đang khóc và khóc thật nhiều trong uất ức nghẹn ngào. Suốt mười mấy năm qua, bây giờ cô mới cảm nhận được cái ấm cúng của tình người, cái tình nhân loại. Thu cứ trằn trọc mãi không làm sao ngủ được. Chờ đến gần sáng khi Loan về, Thu đem hết mọi chuyện kể cho Loan nghe. Vừa thưởng thức những món ăn ngon lành quý giá vừa sụt sùi cảm động. Hai đứa trẻ vui mừng như vừa chết đi sống lại. Tuy rằng không thật sự biết nhiều về Tuấn nhưng hai cô cảm nhận được một ân huệ tình thương vô cùng quý giá ở ngày mai. Con đường đã có ngả rẽ chứ không còn thẳng tắp vô biên không tương lai trong địa ngục trần đời.
Thu dẫn Loan đến nhà trọ mà tối hôm qua đã gặp Tuấn. Vì sơ ý không hỏi Tuấn là sẽ gặp ở đâu, mấy giờ nên hai cô đến đây rất sớm để chờ. Vừa bước vô, Thu rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Tuấn đã ngồi chờ sẳn bên ly càfê đang bốc khói. Thu dẫn Loan tới giới thiệu:
- Đây là Loan mà tôi đã nói với ông tối hôm qua. Bây giờ tôi dẫn tới để ông khám bệnh.
Tuấn chào Loan và gọi hai ly càfê mời hai cô uống. Được một lúc thì Tuấn đưa hai cô lên phòng của mình. Lấy dụng cụ y tế khám sơ cho Loan và Thu rồi lấy máu của hai cô đem về xét nghiệm.
Hai tuần lễ sau, đúng ngày đến hẹn. Tuấn đến tìm Thu và Loan tại nơi mà hai cô đang ở. Tay bắt mặt mừng giống như đã lâu rồi không gặp. Tuấn báo cáo kết quả thử nghiệm cho hai cô biết. Thu thì không có gì trầm trọng cả nhưng Loan thì quả thật cô đã nhiễm bệnh si đa. Ung thư tử cung thì chữa trị được còn về bệnh si đa thì điều mà Tuấn lo ngại nhất tuy rằng vẫn chưa đến thời kỳ nguy hiểm. Vốn có trong máu nghề nghiệp của một lương y, Tuấn khuyên hai cô nên bỏ nghề này vì e rằng không tốt cho hai cô và dễ gây bệnh cho người khác. Loan tức giận lớn tiếng:
- Tụi tôi bỏ nghề này thì làm sao tụi tôi sống? Ông tưởng tụi tôi muốn để cho người ta hành hạ làm nhục lắm hay sao? Những gì đàn ông mang đến cho tôi thì tôi trả lại hết cho họ, tôi không muốn những thứ này. Có ai muốn mình bị bệnh đâu ông mà lại là cái bệnh không thể chữa trị được.









- Tôi xin lỗi ông. Hay là ông kể chuyện của ông cho tôi nghe đi.