• Home
  • Bài Giảng
      • Hướng Lòng Về Thượng Giới

        ascension

        (Suy niệm Lễ Thăng Thiên)

        Khi con người chỉ biết nhìn xuống...

        Người phụ nữ có biệt danh là 'bà Năm khòm' đã trở thành nhân vật quá quen thuộc đối với những ai hay lui tới công viên của thành phố nầy. Đã lâu lắm rồi, từ sáng tới chiều, ngày nầy qua ngày khác, người ta thấy bà lầm lũi cúi gập người xuống để tìm nhặt những đồng tiền xu mà khách nhàn du đánh rơi đâu đó trong công viên. Hình như nghề nầy đem lại cho bà nguồn thu nhập tương đối khá, nên ngày nào bà cũng khom người xuống và căng mắt tìm kiếm miệt mài như con kiến cần cù chăm chỉ nhất.

  • Của Ăn Linh Hồn
      • Người Mẫu

        MotherMary

        "Cô khách học trò" tôi vốn thương mến lắm đã bẵng đi hơn một năm không gặp. Mừng thay đầu tháng Ba năm 2013 nầy, tôi lại được thấy cô bước vô tiệm mình với đôi con mắt vốn dĩ biết cười của cô, kèm với đôi môi cô xinh xắn nhoẻn nụ cười chào.

  • Tình Yêu & Gia Đình
      • Cánh Hoa Thương Nhớ

        HoaDai

        Có phải hoa nghĩa trang là những cánh hoa nói về niềm thương nhớ? Có cánh hoa của người sống ở nghĩa trang trước mộ bia người chết, nhưng là để lấy lòng người sống. Có cánh hoa xã giao như vậy thì cũng có những cánh hoa ân tình của người sống gởi người ra đi rất đỗi chân thành yêu mến. Những cánh hoa đó là cánh hoa nhớ thương.

  • Nhật Ký
      • Linh Mục Là Như Thế Đó...

        lmnhuthe

        (Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times)

        Lời người dịch: "Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn" (www.riposte-catholique.fr).

  • Chuyện Có Thật
      • Vẫn Còn Đẹp Lắm

        xuanvacha2

        Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng!  Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù!  Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù!  Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần - ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần!  Tôi kể bạn nghe nhé!

  • Giáo Lý
      • Đức Tin Là Gì và Phải Sống Đức Tin Như Thế Nào?

        faith-is

        Hỏi : nhân Năm Đức Tin sắp mở ra trong Giáo Hội, xin cha giải thích tầm quan trọng của đức tin trong đời sống Kitô-Giáo..

        Trả lời :

        Đức tin là một trong ba nhân đức đối thần hay thần học ( Theological Virtue) nhờ đó chúng ta nhận biết và tin có Thiên Chúa là Cha, Đấng tạo dựng muôn loài muôn vật trong đó có con người," được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa" ( St 1: 27)

  • Từ Thiện
      • Sang Một Trang Mới - Nước Mắt Nếu Có Thì Chỉ Là Những Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc

        AT

        A.T. cùng Bố Thông trong một chuyến đi chơi

        A.T. là một trong 3 trẻ lớn nhất Nhà OBV. Em đã từng từ chối về Nhà OBV vì em sợ khi ở trong ngôi nhà đó quá khứ sẽ ám ảnh mãi. Đây là cảm nhận của em sau 1 tháng cùng sống, cùng chia sẻ với các chị em trong Nhà OBV.

        Trước đây khi chú K. muốn đưa con về nhà mình, con đã không chịu, chỉ vì con không muốn rời xa gia đình, con không muốn mình bị tách biệt, không muốn mình bị đặt vào một hoàn cảnh khác, vì sẽ làm con quay lại với quá khứ, hơn nữa con không muốn nhận quá nhiều sự bảo bọc của người khác....đó là những suy nghĩ của con khi đó.

        Cho đến khi gặp các em qua nhiều lần sinh hoạt vui chơi, suy nghĩ của con dần dần thay đổi, con dần nhận ra sự giúp đỡ, bảo bọc của Bố, Mẹ, Dì và các cô các chú, không đơn giản là sự hỗ trợ thông thường...

        Từ khi con vào nhà mình ở, thì suy nghĩ của con dường như đã thay đổi hẳn. Tình cảm Bố và mọi người không chỉ đơn thuần là muốn cứu giúp những nạn nhân như chúng con thoát khỏi sự hành hạ về thể xác lẫn tinh thần, bao la hơn nó còn là tình yêu thương của một người Bố, không sinh ra đứa con nào nhưng lại mong muốn tất cả có một cuộc sống tốt đẹp hơn để trở thành người con gái như bao người con gái khác. Bố mong muốn mỗi đứa có một tương lai và cuộc đời do bản thân quyết định chứ không phải ai khác. Và ở đây, con cảm nhận được Bố và mọi người đang thực hiện điều đó, chúng con có cuộc sống mới đầy đủ hơn, không chỉ tình yêu thương bao la hơn cả ruột thịt, Bố đang tạo cho chúng con một tương lai tốt đẹp.

        Khi nhận được sự hỗ trợ học phí từ Bố, con biết mình đã là một thành viên của Đại Gia Đình OBV. Nhưng chưa bao giờ con ngủ với nhà mình một đêm. Bây giờ về nhà mình ở, có nhiều thứ thật sự con phải tập làm quen để thích nghi. Trước đây, chỉ trừ những ngày đi học buổi sáng con mới phải dậy lúc 5g30, vì đi làm về khuya nên chưa bao giờ ngủ trước 12g đêm. Nhưng hôm nay con phải tập ngủ lúc 9g30 tối và 5g sáng thức dậy. Những ngày đầu chưa quen, con rất buồn ngủ, sáng thì lạnh nên lười dậy, nhưng dần rồi cũng quen giấc. Khi trở về nhà, dù ngủ trễ nhưng con vẫn giật mình thức dậy lúc 5g. Ăn uống đủ ba bữa, không ăn vặt, thấy cơ thể con cũng khỏe mạnh hơn nhiều.

        Vì không có em út nên khi được vui chơi gần gũi với các em con thật sự rất thích, cảm giác lần đầu tiên được làm chị của nhiều đứa em như thế, lại còn là em gái, cực kỳ thú vị, con thấy hạnh phúc vì điều đó.

        Hồi đó con luôn nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian, cùng với quá khứ. Nhà mình vẫn còn nhiều em rất nhỏ, các em còn cả một tương lai phía trước, vậy mà.....Tuy bằng tuổi nhau, nhưng H.Y luôn gọi con là chị, H.Y nói vì trông chị lớn hơn em, em còn ngây dại lắm. Ấy thế mà mỗi lần nghe em tâm sự, con không thể làm gì được, chỉ biết nói hết tất cả những suy nghĩ của mình, mong muốn có thể giúp một cái gì đó cho em, lòng đau nhói, một cảm giác khó tả vô cùng, dặn lòng là sẽ cứng rắn để em mạnh mẽ hơn nhưng lại không kềm được nước mắt.... Con mới biết con vẫn còn nhiều may mắn hơn các em, bản thân là chị lớn trong nhà mà sao con thấy mình vô dụng quá. Có những tâm sự, chuyện vui chuyện buồn trên lớp, chỗ làm...các em chia sẻ với con, trong lòng muốn giúp các em lắm, nhưng con chỉ biết nói nhiều thật nhiều, chọc ghẹo vui đùa để các em luôn nở nụ cười. Chưa bao giờ con lại thích nhìn người khác cười như lúc này, đặc biệt là các em, đứa nào cũng có một nụ cười rất xinh.

        Ước gì con có thể có thêm sức mạnh để góp phần giúp đỡ bảo vệ các em, nhưng con sẽ cố gắng thực hiện mong ước của mình để nụ cười luôn nở trên môi các em. Nước mắt! Nếu có thì chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc.

        A.T.

        =================

        Nguồn: Onebodyvillage

        Xem thêm bài về em: Phần thưởng cho sự cố gắng

  • Thơ Văn
      • Cuộc Hẹn Đêm Giao Thừa

        sweethearts

        Người đời vẫn thường nói: "Trẻ con sống cho hiện tại, thanh niên sống cho tương lai, và người già sống cho quá khứ." Năm nay tôi không còn là thanh niên nữa, và cũng chưa hẳn đã già, nhưng tôi đang "chết" vì quá khứ!

  • English

Sunday, May 19th

Error
  • JUser::_load: Unable to load user with id: 71
18 Dec 2009

Em Chẳng Còn Chi - Phần 3

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc "be their voice" của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

==================

...

eccc3.jpg- Tôi xin lỗi ông. Hay là ông kể chuyện của ông cho tôi nghe đi.

Tuấn lấy giấy lau nước mắt và nói:

- Chuyện của tôi à ... đâu có gì đáng nói đâu. Tôi đang làm việc thiện nguyện cho trại tị nạn Việt Nam ở gần đây. À! nãy giờ nói chuyện mà tôi vẫn chưa biết tên cô là gì ? Tôi tên là Tuấn, còn cô?

- Thu. Tôi tên là Thu.

Tuấn lẩm nhẩm trong đầu ... Thu ... Thu ... rồi nói:

- Mình làm bạn với nhau được không Thu?

 

Châm điếu thuốc hút. Thu ngạc nhiên, với giọng run run nói:

- Bạn! ông muốn làm bạn với tôi à? Con người của tôi đâu có xứng đáng với ông. Tôi đâu có gì đáng quý để cho ông. Ân huệ tối hôm nay ông cho tôi là quý báu lắm rồi. Suốt cuộc đời của tôi từ khi tám tuổi, chưa bao giờ có được một tình thương dù chỉ là một tình thương bố thí. Ông ... ông là Thượng Đế của tôi ....

Để ngăn cơn xúc động với hai dòng lệ chảy dài trên má của Thu. Tuấn mân mê điếu thuốc trên tay nhẹ giọng nói:

- Tôi và cô có hai cảnh sống khác nhau nhưng tôi cũng là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Mà nè! muốn tìm cô thì làm sao gặp được ? Vừa rồi cô nói với tôi là cô đang sống chung với người thân gì đó phải không?

Thu gục đầu nói:

- Phải. Tôi đang ở chung với một người bạn. Nó là người thân nhất của tôi. Nó tên là Loan, tội nghiệp lắm ông à.

Tuấn nhíu mày nhìn Thu hỏi:

- Tội nghiệp? Còn có người tội nghiệp hơn cô nữa à ?

Uống một ngụm nước lấy giọng rồi Thu từ từ kể:

- Loan nó tội nghiệp lắm, nó cũng bằng tuổi tôi. Từ nhỏ nó bị Ba mẹ ruột của nó bán cho người ta để làm con ở nhưng người mua nó mang nó sang Campuchia này bán nó cho nhà Thổ để làm tiền cho họ giống như tôi vậy đó ông. Tụi tôi sống chung với nhau một thời gian dài rồi xa nhau và mới gặp lại nhau khoảng gần hai năm nay. Bây giờ nó đang bị bệnh mà không có tiền chữa trị. Chỉ uống thuốc cầm chừng thôi.

Tuấn vừa lắc đầu vừa thở dài nói:

- Ông trời thật là bất công. Loan bạn của cô bị bệnh gì vậy?

- Si đa và ung thư tử cung.

Tuấn đứng nhanh dậy và giục Thu:

- Cô dẫn tôi đi gặp Loan được không?

Thu ngạc nhiên hỏi lại:

- Gặp Loan! Gặp Loan để làm gì ?

Tôi là một Bác sĩ. Dẫn tôi gặp Loan để coi thử bệnh tình như thế nào may ra còn giúp được.

Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên nọ. Thu đứng lên rồi hỏi:

- Ông là Bác sĩ à? Nhưng tụi tôi không có tiền để trả ông.

- Tôi không lấy tiền của các cô đâu.

- Ông muốn gì ở tụi tôi mà sao cho tụi tôi nhiều thứ quá vậy? Tụi tôi không dám nhận đâu. Cám ơn ông nhiều lắm.

- Có phải cô sợ tôi cũng giống như những người đàn ông khác lợi dụng các cô à? Tạm thời hãy tin tôi có lòng tốt đi.Hãy dẫn tôi đi gặp Loan được không?

- Ờ ... ờ ...! Bây giờ tôi không biết là Loan đang ở đâu. Hay là đợi sáng mai nó về rồi tôi dẫn nó đến gặp ông được không?

- Vậy cũng được. bây giờ cô về à ?

- Dạ ! Tôi chào ông và tôi đội ơn ông rất nhiều.

Nói xong Thu cúi đầu chào rồi quay đi ra khỏi nhà trọ. Đi được một quãng đường Thu giật mình quay lại.

- Thu ...! Tôi quên mất là đưa tiền cho cô.

- Tiền trao cháo múc. Tôi không múc cháo cho ông thì tôi không lấy tiền của ông.

- Cô làm ơn đừng nói như vậy với tôi được không? Không còn lời lẽ nào khác để nói chuyện với người bạn của cô à ?

- Xin lỗi ông. Thật tôi đã quen với cách nói như vậy rồi.

Tuấn cầm tay Thu và nói:

- Thôi được rồi. Cô cầm tạm số tiền này để mà xài, cứ coi như tôi cho cô mượn. Khi nào có tiền thì cô trả lại cho tôi cũng được. Còn đây là đồ ăn tôi đã mua thêm cho cô và Loan. Cô cầm lấy đi.

Thu đứng sững sờ mà hai dòng lệ cứ tuôn rơi. Trên đời này cũng còn có người tốt như vậy sao? không lẽ ông ta là thần tiên xuống trần để cứu những đứa trẻ bất hạnh như Thu và Loan ra khỏi địa ngục trần gian này ?

Trời đã về đêm. Khu phố bớt đi nhộn nhịp, chỉ còn các cô gái đang chờ khách mua vui. Thu lửng thửng bước về nơi trú ngụ. Thắp ngọn đèn dầu lên rồi đi xách nước về tắm rửa. Đêm nay Thu không muốn lang thang trên đường phố để đón khách, cô muốn nghỉ ở nhà vì biết bao nhiêu vấn đề đang rối bời trong đầu của cô. Ngạc nhiên, ngờ vực, cảm dộng, tủi thân .... Đang dày vò tâm trí. Cô đang khóc và khóc thật nhiều trong uất ức nghẹn ngào. Suốt mười mấy năm qua, bây giờ cô mới cảm nhận được cái ấm cúng của tình người, cái tình nhân loại. Thu cứ trằn trọc mãi không làm sao ngủ được. Chờ đến gần sáng khi Loan về, Thu đem hết mọi chuyện kể cho Loan nghe. Vừa thưởng thức những món ăn ngon lành quý giá vừa sụt sùi cảm động. Hai đứa trẻ vui mừng như vừa chết đi sống lại. Tuy rằng không thật sự biết nhiều về Tuấn nhưng hai cô cảm nhận được một ân huệ tình thương vô cùng quý giá ở ngày mai. Con đường đã có ngả rẽ chứ không còn thẳng tắp vô biên không tương lai trong địa ngục trần đời.

Thu dẫn Loan đến nhà trọ mà tối hôm qua đã gặp Tuấn. Vì sơ ý không hỏi Tuấn là sẽ gặp ở đâu, mấy giờ nên hai cô đến đây rất sớm để chờ. Vừa bước vô, Thu rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Tuấn đã ngồi chờ sẳn bên ly càfê đang bốc khói. Thu dẫn Loan tới giới thiệu:

- Đây là Loan mà tôi đã nói với ông tối hôm qua. Bây giờ tôi dẫn tới để ông khám bệnh.

Tuấn chào Loan và gọi hai ly càfê mời hai cô uống. Được một lúc thì Tuấn đưa hai cô lên phòng của mình. Lấy dụng cụ y tế khám sơ cho Loan và Thu rồi lấy máu của hai cô đem về xét nghiệm.

Hai tuần lễ sau, đúng ngày đến hẹn. Tuấn đến tìm Thu và Loan tại nơi mà hai cô đang ở. Tay bắt mặt mừng giống như đã lâu rồi không gặp. Tuấn báo cáo kết quả thử nghiệm cho hai cô biết. Thu thì không có gì trầm trọng cả nhưng Loan thì quả thật cô đã nhiễm bệnh si đa. Ung thư tử cung thì chữa trị được còn về bệnh si đa thì điều mà Tuấn lo ngại nhất tuy rằng vẫn chưa đến thời kỳ nguy hiểm. Vốn có trong máu nghề nghiệp của một lương y, Tuấn khuyên hai cô nên bỏ nghề này vì e rằng không tốt cho hai cô và dễ gây bệnh cho người khác. Loan tức giận lớn tiếng:

- Tụi tôi bỏ nghề này thì làm sao tụi tôi sống? Ông tưởng tụi tôi muốn để cho người ta hành hạ làm nhục lắm hay sao? Những gì đàn ông mang đến cho tôi thì tôi trả lại hết cho họ, tôi không muốn những thứ này. Có ai muốn mình bị bệnh đâu ông mà lại là cái bệnh không thể chữa trị được.