Category: Thơ Văn

Nỗi Niềm Cha Sở 0

Nỗi Niềm Cha Sở

Kính tặng các cha sở nhân ngày Thánh Hóa Các Linh Mục (Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu)

Làm cha sở thật là … khổ sở
Nếu hòa đồng bị mang tiếng không nghiêm
Còn cương nghị bị chê là khó tính
Khi giảng dài bị cho là “tra tấn”
Lúc vắn gọn bị ca thán “qua loa”
Làm việc xông pha bị xếp loại “hộ khẩu ngoài đường”
Miệt mài chiêm niệm liền bị chê “lề mề tủ lạnh”.
Cồn phốt, su-tan, bị chê là “bóng bảy”
Đơn giản sơ mi, bị xếp hạng “bố đời” Không rượu không chè bị coi là “giữ kẽ”
Chút rượu chút bia, bị kết án “rượu chè”
Nếu nghỉ hè bị coi là lười biếng
Còn siêng làm bị mang tiếng bao sân
Chịu khó tiếp dân bị coi “lười cầu nguyện”
Còn ít tiếp dân bị mang tiếng “quan liêu”
Làm việc năng nổ bị xếp loại “kiêu”
Giáo xứ bề gì liền mang tiếng “yếu”

tinhdangdo.jpg 0

Dở Dang Tình Thôn Nữ

tinhdangdo.jpgLời Ngỏ: Tôi viết lên đây một câu chuyện buồn kể lại một thực tế phũ phàng! Một lúc nào đó, mỗi người chúng ta sẽ (hoặc đã) làm một quyết định quá vội vàng và thiếu khôn ngoan, đưa tới những hậu quả nghiêm trọng không lường trước được.

Nếu có ai thắc mắc tìm hiểu xem câu chuyện này có thực hay không, tôi xin được trả lời trước rằng “có thể có và cũng có thể không!” Điều quan trọng là chính bạn, tuỳ theo tuổi tác và cương vị của mỗi người, thử trả lời xem bạn sẽ hành xử ra sao nếu chính bạn là người trong cuộc.

father_son.jpg 0

Gia Tài Của Cha Tôi

father_son.jpgCha tôi không còn nữa! Cha tôi đã mất ngày 22 tháng 5 năm 1998 ở Việt Nam, để lại cho tôi một gia tài vô giá. Đó chính là niềm tin, là lý tưởng, là ý chí và nghị lực giúp tôi vững bước trên đường đời.

Ông nội mất khi cha tôi còn bé lắm! Mấy năm sau bà nội “đi thêm bước nữa” nên cha tôi phải nghỉ học để tìm kế sinh nhai nuôi dưỡng 3 người em còn nhỏ dại mặc dầu lúc đó cha tôi cũng chỉ mới 15 tuổi đầu. Cha tôi không phải là người giỏi, cũng không có tài gì đặc biệt nên đã không thể làm giàu về vật chất nhưng ý chí và nghị lực của ông thật tuyệt vời. Cha tôi luôn luôn can cảm đối đầu với sự thật, cho dẫu có phũ phàng, và sẵn sàng chấp nhận “thua một trận để thắng cả cuộc chiến!”

Khi Người Lao Công Quét Dọn Thuyết Trình 0

Khi Người Lao Công Quét Dọn Thuyết Trình

Ngày ấy… năm 1994, TRW (Thompson Ramo Wooldridge, Inc.) và 8 hãng lớn khác trúng thầu của Bộ Năng Lượng (Department of Energy) về việc nghiên cứu và thiết lập một “kho phế thải chứa đựng chất phóng xạ” (Radioactive Waste Management) trong lòng núi Yucca Mountain cách thành phố Las Vegas, tiểu bang Nevada, khoảng 100 dặm về hướng Tây Bắc. Lúc bấy giờ tôi là trưởng toán kỹ thuật của TRW chịu trách nhiệm nối kết các hệ thống máy móc từ hiện trường (Yucca Mountain) về văn phòng Bộ Năng Lượng ở Hoa Thịnh Đốn và trụ sở của 9 hãng xưởng rải rác trên khắp nước Mỹ nên “bị” chỉ định thuyết trình phần “Systems Integration” trong cuộc họp “kick off”. Hiện diện trong cuộc họp này, ngoài ban quản trị và một số nhân viên kỳ cựu của các hãng trúng thầu, còn có đại diện chính chức của Bộ Năng Lượng, cùng những người rất quan tâm tới vấn đề bảo vệ môi sinh vì lo sợ ảnh hưởng của chất phóng xạ trên vùng đất của họ như: Thống Đốc, Nghị sĩ và Dân Biểu của tiểu bang Nevada.

tocthe.jpg 0

Mái Tóc Thề

tocthe.jpgTrời đã vào Xuân. Cây cối thức giấc trỗi dậy sau mùa đông dài ở Bắc Mỹ. Lá cây chưa xanh nhưng hoa đã bắt đầu ươm nụ.

Một buổi chiều Thứ Sáu tôi đi làm về sớm. Tắm rửa xong, tôi định viết mấy chữ để lại cho anh chị Dũng chủ nhà rồi lái xe sang Boston thăm Hùng, một người bạn cùng quê Bình Giả đang theo học Đại Học tại đó. Lúc đầu tôi cũng không thân Hùng cho lắm, chỉ tình cờ gặp nhau trong những lần sinh hoạt Hội Sinh Viên Việt Nam lúc tôi chưa ra trường.

mevacongai.jpg 0

Mẹ Và Bà Nội

(Viết theo lời kể của bé Út)

mevacongai.jpgBà nội từ Việt Nam qua Mỹ du lịch 6 tháng…

Ngoại trừ hai tuần nghỉ hè, ngày nào bố cũng phải đi làm từ sáng đến tối, nhiều khi còn đi công tác xa nhà cả tuần lễ mới về. Thường ngày mẹ chở bà nội đi nhà thờ, đi chợ, và ngay cả lúc chở chúng con tới trường mẹ cũng chở bà nội theo vì không dám để bà nội ở nhà một mình.

momandthesea.jpg 0

Mẹ Và Tình Yêu

momandthesea.jpgTôi mơ mơ màng màng nheo mắt nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh giường ngủ, và vội vàng ngồi bật lên vì đã gần 12 giờ trưa. Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng và khó chịu lắm, nhưng nghĩ tới mảnh giấy mẹ để trên gối, tôi chạy vội ra nhà bếp không kịp đánh răng rửa mặt. Tối hôm qua, phải nói là sáng nay mới đúng (!), tôi về nhà lúc gần 2 giờ sáng… Khi trông thấy chiếc xe của Xuân đậu trước nhà, tôi biết chắc nàng sẽ giận và trách móc vì “anh lại bê tha rượu chè, anh không thương dì, anh không giữ lời hứa với em” như nàng vẫn cằn nhằn than thở từ những ngày đầu mới quen nhau. Tôi vào nhà với tâm trạng bất an vô vàn…

Một Lần Nữa 0

Một Lần Nữa

Chiều Thứ Sáu. Trời đã vào xuân. Đẹp. Hoa Anh Đào đang nở rộ chung quanh bờ hồ Tidal Basin và hai dãy công viên dọc theo bờ sông Potomac. Du khách dồn về thủ đô tham dự ngày Hội Hoa Anh Đào đông như kiến cỏ.

Tôi cố gắng sắp xếp công việc ở sở để về sớm hơn bình thường, nhưng rồi cũng bị kẹt xe trên xa lộ… Có lẽ cả tiếng đồng hồ nữa mới về đến nhà. Giờ này chắc Khang, chồng tôi, đang trên đường tới nhà ông bà nội đón hai con và mời ông bà hôm sau đi chụp hình Hoa Anh Đào với bố mẹ nuôi của tôi và các cháu.

phuonghong.jpg 0

Muộn Màng

Tôi xa Bình Giả từ khi học xong tiểu học…

phuonghong.jpgTrước ngày ra đi, chị Hường, một người học cùng lớp nhưng lớn hơn tôi mấy tuổi, mời tôi qua nhà ăn “chè chia tay”. Tình cảm chị dành cho tôi thật ngọt ngào như món chè đưa tiễn. Trước mặt đám bạn cùng lớp, chị tặng tôi chiếc khăn tay thêu cành phượng vĩ thật đẹp. Tôi run run đón nhận món quà kỷ niệm trong khi quả tim đập thình thịch, tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực của cậu bé 12 tuổi. Tôi len lén nhìn chị, rung động và bùi ngùi vì phút chia ly đã gần kề. Không biết chị đang nghĩ gì, có nhiều điều ấp ủ và buồn như tôi không. Một thứ tình cảm thật khó diễn tả đang cuồn cuộn trong tôi, và tôi không muốn xa chị…

lonely-girl-poster-b12141197.jpeg 0

“Người Đi Qua Đời Tôi” ở Ocean City

lonely-girl-poster-b12141197.jpegMùa hè năm nay, gia đình tôi đi “xả hơi” hai tuần tại một thành phố biển mang tên Ocean City thuộc tiểu bang Maryland. Ocean City thực ra chỉ là một giải đất nhỏ, có thể gọi là một bán đảo rất hẹp và khá dài, chạy dọc theo bờ biển Đại Tây Dương từ tiểu bang Delaware qua Maryland tới Virginia. Tận cuối con đường của bờ biển này chính là khởi điểm của xa lộ U.S. 50, một trong những con đường huyết mạch xuyên ngang nước Mỹ, nối liền hai bờ biển Đại Tây Dương và Thái Bình Dương với chiều dài 3,073 miles từ thời thế kỷ XIX.