Category: Nguyễn Duy An

readinginsunset.jpg 0

Thời Sinh Viên Độc Thân

readinginsunset.jpgTôi rời nông trại của người bảo trợ mấy ngày trước lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) của Mỹ vì không muốn một mình ngồi nhìn cảnh gia đình 9 người con và gần 20 đứa cháu nội ngoại của họ sum họp quây quần vào dịp lễ.

Tới Virginia, nhờ sự giúp đỡ và giới thiệu của cha Trần Đình Nhi, chánh xứ giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, tôi dọn đến ở chung với 3 người bạn khác trong một chung cư 2 phòng ngủ, và xin tiền trợ cấp học bổng, nộp đơn xin vào Đại Học Cộng Đồng (Community College). Nhiều người khuyên tôi nên chờ một năm, sau khi đã trở thành thường trú nhân của Tiểu Bang để khỏi phải chịu tiền học phí cao, nhưng tôi đã quyết định xin vào học ngay từ mùa xuân 1985 vì thấy mình đã muốn già rồi!

20bucks.jpg 0

Tìm Lại Ân Nhân

20bucks.jpgBà đại sứ Dougan gởi lời nhắn trong điện thoại muốn gặp tôi tại quán cà phê Caribou ở góc đường L & 17 vào lúc 3 giờ chiều Thứ Sáu sau Lễ Tạ Ơn, để kiểm chứng một vài chi tiết về một vị ân nhân tôi đang tìm kiếm từ hơn 20 năm nay vì bà ấy đã tìm được một vài manh mối.

chiem.jpg 0

Tình Chị – Duyên Em

chiem.jpgHòa và tôi thân nhau từ nhỏ vì hai đứa cùng tuổi, học cùng lớp, hai nhà lại ở gần nhau, nhưng không phải là “cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn” mà là vì ông anh nó lấy bà chị tôi, rồi xây một căn nhà ở giữa hai mảnh vườn: một nửa vườn nhà tôi, một nửa vườn nhà nó. Thỉnh thoảng những lúc vui miệng, chúng tôi vẫn than phiền với anh chị là “hai ông bà đã ngăn cách tình bạn của chúng tôi.” Ngoài tôi và Hòa, hai gia đình còn hai đứa con gái cũng chơi thân với nhau nên thỉnh thoảng chị tôi chọc:

tinhque.jpg 0

Tình Muộn

tinhque.jpgVừa đạp xe vô sân, tôi rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cửa khóa bên ngoài. Không biết ông ngoại dẫn cháu Hồng đi chơi ở đâu. Hồi trưa, trước khi đạp xe đi thăm đám mạ non xem bao giờ cấy được, tôi đã định đưa con đi gởi cho dì Liên như mọi ngày thì cha vợ tôi xuống thăm. Thấy tôi sắp sửa phải ra ruộng, ông nói cứ đi, để cháu ở nhà chơi với ông. Ông muốn xuống nhà tôi một buổi cho yên tĩnh chứ trên nhà mấy bữa nay tiệc tùng, khách khứa liên miên mệt quá.

comrade.jpg 0

Tình Đồng Đội

comrade.jpgTôi suy đi nghĩ lại cả tuần lễ nhưng không tìm được tựa đề thích hợp cho bài viết này; do đó, để vinh danh tinh thần của những cựu chiến binh Hoa Kỳ đã không bao giờ quên những “đồng đội cuối cùng” hy sinh thời chiến tranh Việt Nam, tôi quyết định đặt tên bài viết này là “Tình Đồng Đội”.

tinhque.jpg 0

Tình Quê

tinhque.jpgVừa gánh cơm ra ruộng cho người làm ăn trưa, Hương vừa nghĩ tới Hoàng và những gì mẹ nói với nàng tối hôm trước. Đã mấy tháng nay, từ khi Hoàng nhận được giấy báo tin thi đậu vào Đại Học Tổng Hợp với số điểm tối đa, hai đứa đã từng ngồi bên nhau xây bao nhiêu mộng đẹp. Hương năm nay mới hơn 17 tuổi, 4 năm nữa Hoàng ra trường, đi làm mấy tháng rồi cưới nhau, lúc đó nàng mới 21-22 tuổi, cũng còn trẻ chán. Mặc dầu ở Bình Giả, các bạn gái cùng tuổi với Hương đã bắt đầu rục rịch “lên xe hoa” về nhà chồng, vì để lâu sợ ế! Tới lúc đó, tuỳ theo công việc của Hoàng, Hương có thể mở một tiệm may và cùng mẹ chồng lo lắng việc nhà trong lúc Hoàng đi làm ở công sở. Hai đứa sẽ bắt đầu một gia đình mới…

Tình Yêu Và Cây Thánh Giá 0

Tình Yêu Và Cây Thánh Giá

Khi nhận dạy lớp Việt Ngữ sơ cấp của hội Giáo Dục Trẻ Em vùng Hoa Thịnh Đốn, tim tôi giật thót vì đọc thấy cái tên Nguyễn Thị Hồng-Nguyệt trong danh sách học sinh. Tôi đã bàng hoàng xúc động đến chết lặng mấy phút vì ánh mắt của đứa học trò nhỏ nhất lớp được gọi đứng lên lúc điểm danh trước giờ học.

sink_hole_truck.jpg 0

Lá Thư Cuối Cùng Của Người Lái Xe Tải

sink_hole_truck.jpgMột lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: ‘Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu’. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: ‘Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh’.