Category: Chuyện Có Thật

xuanvacha2 0

Vẫn Còn Đẹp Lắm

xuanvacha2

Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng!  Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù!  Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù!  Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần – ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần!  Tôi kể bạn nghe nhé!

Trẻ em thậm chí được rao bán trên internet 0

Nạn Buôn Trẻ Em Qua Một Nhân Chứng Và Cũng Là Nhà Hoạt Động

AFP photo – Em bé gái Việt Nam được cứu thóat khỏi một nhà chứa

Sau đây là bài phỏng vấn của Lm Martino Nguyễn Bá Thông với Thanh Trúc – phóng viên đài RFA. Cuộc phỏng vấn này qua điện thoại khi cha Thông còn đang ở Việt Nam. Mời bạn đọc/nghe. Admin

NGHE:

Vấn nạn buôn bán trẻ vào đường mãi dâm mà điểm phát xuất là từ Việt Nam hay từ Kampuchia, với điểm đến là những quán gái những ổ mãi dâm trá hình bên Kampuchia, được trình bày nhiều lần dưới nhiều hình thức trên mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi.

eccc1.jpg 0

Em Chẳng Còn Chi – Phần 1

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

========================

Ba ơi! Ba ở đâu …. Mẹ ơi! Mẹ ở đâu ……..

eccc1.jpgCàng về tối, cảnh vật ở đây càng thêm nhộn nhịp. Những chiếc xe thồ, xe tuktuk nối đuôi nhau chạy dài theo con đường dẫn đến công viên TàMưn. Hai bên đường san sát những quán bia, càfê với những tiếng rao mời khách của các cô tiếp đải viên càng làm cho khu phố về đêm càng thêm vui nhộn. Dưới ánh đèn vàng loe lói, kẻ qua người lại tấp nập từ mọi nơi trên thế giới kéo về đây ăn chơi vui hưởng. Một khúc đường dài chưa tới một kilô mét mà không thiếu một chứ ăn chơi sa xỉ nào. Từ xì ke ma túy cho đến rượu chè cờ bạc không thứ gì không có nhưng cái mà đa số dân mày râu quy tụ về đây đông nhất là thú trăng hoa với các em bé dưới tuổi vị thành niên thậm chí có nhiều em mới chỉ tám chín tuổi mà họ khó tìm thấy được ở nơi khác trên thế giới … Campuchia.

eccc2.jpg 0

Em Chẳng Còn Chi – Phần 2

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

=======================

– Tự nhiên …..

eccc2.jpgThu cầm lấy điếu thuốc châm lửa hút, rít một hơi dài vừa nhả khói ra vừa khơi chuyện nói. Tuy rằng cách tiếp chuyện hời hợt gượng ép của anh chàng này nhưng không làm cho Thu nản chí vì từ nhỏ Thu đã quen rồi. Thu đã gặp rất nhiều người khác nhau nhưng đều giống nhau một điều là bỏ tiền mua vui thì họ đâu cần phải lịch sự đàng hoàng với những người như Thu, gái giang hồ mà. Nếu họ biết tội nghiệp những đứa trẻ như Thu thì họ đâu có tới đây, đằng này họ tới đây để mua vui trên thân xác của những đứa trẻ bất hạnh đáng con đáng cháu của họ thì còn gì nhân tính của một con người chứ đừng nói gì đến phẩm cách của một người đàn ông đã có tuổi huống gì từ trước đến nay Thu chưa bao giờ gặp được một người đàn ông có chút nhân tính. Trong tâm trí, trong cặp mắt của Thu tất cả mọi người đàn ông đều là dã thú không có tính người cho nên Thu không mong gì ở sự đối đãi lịch sự, đàng hoàng nơi họ. Tiền trao cháo múc vậy là xong.

eccc3.jpg 0

Em Chẳng Còn Chi – Phần 3

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

==================

eccc3.jpg– Tôi xin lỗi ông. Hay là ông kể chuyện của ông cho tôi nghe đi.

Tuấn lấy giấy lau nước mắt và nói:

– Chuyện của tôi à … đâu có gì đáng nói đâu. Tôi đang làm việc thiện nguyện cho trại tị nạn Việt Nam ở gần đây. À! nãy giờ nói chuyện mà tôi vẫn chưa biết tên cô là gì ? Tôi tên là Tuấn, còn cô?

– Thu. Tôi tên là Thu.

Tuấn lẩm nhẩm trong đầu … Thu … Thu … rồi nói:

– Mình làm bạn với nhau được không Thu?

eccc4.jpg 0

Em Chẳng Còn Chi – Phần Cuối

Viết thay cho những em bất hạnh ở Campuchia sau khi tham dự bữa tiệc “be their voice” của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org

===============

eccc4.jpgNói tới đó như có cái gì nghẹn trong cổ họng, Loan bật khóc lớn tiếng. Thu cũng không cầm được nước mắt. Hai đứa trẻ ôm nhau khóc thảm thiết. Tuấn cũng đau xót không kém, nghĩ thấy mình vô lý quá. Nếu hai cô bỏ nghề này thì làm sao mà sống? Trong dòng miên man suy nghĩ chợt Tuấn nảy ra một ý định. Hay là dẫn hai cô trốn về trại tị nạn ở rồi sẵn giúp cho mọi người trong trại luôn. Một công hai chuyện, vừa đổi đời cho hai cô vừa san sẻ tình thương với mọi người mà bấy lâu nay hai cô chưa từng có. Nghĩ đến đây Tuấn vui mừng đề nghị:

– Hay là hai cô về ở chung trong trại tị nạn với tôi?

couple_bench.jpg 0

Lại… Một Chuyến Ði – Chuyện thứ 7: Những Ðiều Trông Thấy Mà Ðau Ðớn Lòng!

couple_bench.jpgTôi xích qua một bên và mời cô ngồi trên cùng băng ghế đá với tôi. Tôi đoán cô chỉ chừng gần 30… với cách ăn mặc khá giản dị, không có vẻ gì giống các cô gái bán hoa. Cô bận quần jean, áo polo shirt (thun có cổ), mang giầy cao gót và hình như có điểm chút phấn son. Chúng tôi tiếp tục nói chuyện với nhau bằng tiếng anh – đủ thứ chuyện trên trời dưới đất! Cô chẳng hỏi gì về tôi, mà tôi cũng chẳng hỏi gì về cô! Xét về một mặt nào đó, cô là cái phao cứu tôi khỏi bị “làm phiền” bởi các cô gái bán hoa – nên tôi vui vẻ nói chuyện – lại được cái nói bằng tiếng Anh! Thôi thì cũng có cái phong vị là lạ của nó giữa Sài Gòn này.

dawn-angkor-wat-0.jpg 0

Lại… Một Chuyến Ði – Chuyện thứ 6: Hạnh Phúc Ngọt Ngào!

dawn-angkor-wat-0.jpgHơn 8 năm trước tôi gặp em – khi đó em đã hơn 15 tuổi. Em không phải người Việt, em là người Campuchia – nhưng lúc quan sát thấy em nói tiếng Việt sõi quá nên tôi đã lầm. Thế nên em được may mắn là một trong 4 cô gái mà tôi “chọn”.

Ðó là lần thứ 2 tôi trở lại Campuchia – Khi đó tôi mới chỉ là một “tân thương gia” trong cái chốn đầy cám dỗ, quyền lực, ma túy, trụy lạc và tiền bạc này… Cái chốn mà sau này tôi gọi là địa ngục của trần gian, nơi mà mạng sống một người có thể bị lấy đi với giá chỉ 50 dollars!

lonely_girl_online.jpg 0

“Gái”… online!

lonely_girl_online.jpgCô chưa kip dứt lời thì một cô bé có vẻ “lớn” nhất trong bọn cầm tờ 50 USD cho vào túi. Sau này tôi mới biết cô tên Hồng, 20 tuổi, là hội trưởng của nhóm Th. Sau này Th cho tôi biết là các thành viên tự nguyện nộp 10% các “income” của mình cho hội để hội qũy tổ chức các buổi họp mặt “offline” tại các quán càfê hay đi dã ngoại! Mà cũng theo lời Th, “gần cả năm nay đứa nào cũng có nhiều nai, nên tiền quỹ khấm khác lắm. Tụi em mới đi chơi Thái Lan 4 ngày về mà không đứa nào phải trả đồng nào!” Chắc qúy bạn còn nhớ câu chuyện “cô gái đến từ internet” mà tôi đã viết trong những đoản khúc của “một chuyến đi.” Sau khi quen biết cô, tôi được giới thiệu vào một thế giới mới, thế giới online (nối mạng) của một thế hệ trẻ Việt Nam đã dùng internet vào những mục đích không tốt. Nay xin chia sẻ với các bạn những gì tôi đã nghe và đã thấy.

 

Lại… Một Chuyến Đi – Chuyện Thứ 5 – Cũng Một Kiếp Người! 0

Lại… Một Chuyến Đi – Chuyện Thứ 5 – Cũng Một Kiếp Người!

Trước khi kể tiếp cho bạn nghe các câu chuyện còn lại ở Campuchia, tôi mời bạn trở ngược lại Việt Nam một chút – Mời bạn cùng tôi ghé chơi trên mảnh đất đã từng là nơi chôn xác kẻ chết – nghĩa trang Tân Quy. Nhưng bây giờ nó đã trở thành “khu vực giải toả” (chưa biết để làm gì) và được bao quanh bốn phía bằng các tấm tôn. Chúng ta sẽ đến thăm những người bạn của một “người Công Giáo” vô gia cư!

Chiều 23 tết – Ngày tiễn ông táo lên trời, điện thoại tôi lại rung lên từng hồi. Có tin nhắn “Cha rảnh không, tụi con mời cha đi thăm hai loại người – nhưng bí mật lắm!” Đúng là hai cô bé khôn đáo để, đã gãi đúng chỗ ngứa của tôi! Cho dù có bận rộn cách mấy mà nghe có việc “bí mật” thế là tôi sẽ thu xếp công việc để “mạo hiểm” ngay! “OK” tôi nhắn tin trả lời cụt lủn vì tôi chẳng bao giờ biết dùng nhắn tin (text chat) – Ở Mỹ thì cả đời tôi cũng chẳng text chat cho ai, chỉ khi về Việt Nam thì ráng học vì “gọi điện thoại tốn tiền quá”. Chỉ một phút sau tôi đã nhận được tin nhắn “6 giờ tụi con đón cha tại khách sạn.”